Updated at: 05-07-2022 - By: Thầy Vũ Xuân Anh

Bước vào Trung học Phổ thông, giai đoạn quyết định tương lai phía trước của mỗi học sinh. Dưới đây là toàn bộ các gợi ý nêu lên cảm nhận về ngày đầu tiên vào trường THPT một cách chi tiết nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Đã chín lần tôi được dự lễ khai giảng năm học mới, vậy mà trước lễ khai giảng năm nay – năm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hồi hộp và lo lắng. Bài viết được cập nhật 10/2022.

Dàn ý cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT

Dàn ý chi tiết số 1

(A) Mở bài

– Giới thiệu và nêu cảm nghĩ chung về niềm vui, niềm hạnh phúc khi được trở thành một học sinh THPT.

(B) Thân bài

– Cảm nghĩ khi mới đặt chân đến trường:

+ Khung cảnh trường (rộng rãi, khang trang, sạch sẽ, có nhiều bồn hoa, cây cảnh đẹp…).

+ Những khuôn mặt mới (thày cô, bạn bè – cảm giác xa lại nhưng lại có một sợi dây gắn bó gần gũi, vô hình).

– Cảm nghĩ về buổi chào cờ đầu tiên:

+ Lời thầy Hiệu trưởng (dõng dạc, nghiêm trang, đầy giục giã).

+ Lời phát biểu cảm nghĩ của một học sinh mới (gây ra niềm xúc động chung ra sao?).

– Cảm nghĩ về buổi học đầu tiên: Mới đầu còn đôi chút lạ lẫm, ngượng ngùng nhưng cả lớp hòa nhập nhanh và hào hứng như lúc còn là học sinh lớp 9; buổi học qua nhanh nhưng có nhiều ấn tượng.

(C) Kết bài

– Cảm giác vui vẻ bâng khuâng.

– Trong lòng dấy lên một niềm tin yêu phơi phới vào tương lai.

Dàn ý chi tiết số 2

I) Mở bài: Khái quát về khung cảnh buổi đầu bước chân vào trường cấp 3!

II) Thân bài:

a) Cảm xúc khi mới nhận lớp, khi khai trường

– Bạn mới chung lớp và hình ảnh của các bạn cùng trường, nhất là những bạn khoá đầu như mình!

(kết hợp tự sự, tả cảnh và khắc hoạ hình ảnh)

b) Miêu tả sơ lược về lớp học ngày đầu tiên.

– Thầy cô như thế nào?

– Tâm trạng, cảm giác của bạn khi học những tiết học đầu tiên (kiến thức, môi trường học tập và phương pháp học của cấp 3…)

– Diễn tả thêm về không khi lúc tan học buổi đầu tiên.

– Ở đây các em có thể miêu tả thêm những ngày đầu tiên đi học theo yêu cầu của đề.

III) Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về mái trường mới!

Đoạn văn mẫu

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 1

Qua rồi cái thời cấp hai, nửa ngây ngô, nửa dại khờ, mỗi ngày áo trắng, khăn quàng đỏ cắp sách tung tăng tới trường. Thuở ấy chúng ta vẫn mặc định mình là những đứa trẻ, hầu như chẳng biết lo lắng là gì, cái nghĩ đến nhiều nhất chắc là việc học và việc chơi. Nhưng hôm nay đây, lần đầu tiên bước vào mái trường cấp ba, vô hình trong tôi đã có những thay đổi đáng kể trong tâm hồn.

Giữa một lớp học, hơn bốn mươi học sinh, tôi cảm thấy thật xa lạ và có chút gì đó bỡ ngỡ, tôi cứ muốn thu mình về một góc nhỏ, dĩ nhiên tôi không phải là học sinh lớp một với ý định khóc nhè nữa. Nhưng cái cảm giác bỡ ngỡ thì vẫn tràn trong tâm trí. Buổi đầu tiên tôi bước vào mái trường cấp ba cũng chính là buổi khai giảng đầu tiên ở trung học phổ thông của tôi. So với cái sân trường trung học cơ sở chứa lưa thưa vài trăm học sinh, thì đối với tôi, cái sân trường lố nhố tới gần 2000 học sinh này khiến tôi cảm thấy choáng ngợp. Nam mặc đồng phục, sơ vin gọn gàng, trông ai nấy thật sáng sủa, còn đám con gái chúng tôi thì được thử cảm giác mới trong bộ áo dài trắng muốt tinh tươm và chúng tôi không còn đeo khăn quàng đỏ thắm nữa. Quả thật tôi vẫn còn chưa quen với việc mặc áo dài cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy nó thật đẹp và cảm thấy thật tự hào khi được mặc chiếc áo dài xinh xắn mà mẹ may cho từ tháng trước ấy.

Hôm khai giảng là một ngày nắng đẹp, trời xanh ngắt, thỉnh thoảng mới có một đám mây trắng như cục bông lơ lửng bay ngang trời. Buổi khai giảng diễn ra rất suôn sẻ, tôi nhìn thấy mái trường bề thế, xinh đẹp mà lòng cũng có cảm giác vui sướng và rạo rực hẳn lên, tuy nhiên tôi chỉ giấu nó trong lòng. Tôi rất ấn tượng với hàng phượng vĩ cổ thụ trong sân trường, chắc cũng đâu đó tầm chục cây, cây nào cũng xum xuê bóng mát, dưới mỗi gốc cây đầu có một chiếc ghế đá. Tôi tưởng tượng đến buổi ra chơi mà cầm sách ra đó ngồi thì phải tuyệt vời lắm, có thế tôi lại càng yêu hơn ngôi trường này hơn một chút. Trong suốt buổi ngồi dưới cái nắng nhàn nhạt ngoài trời để lần lượt nghe ban giám hiệu cùng thầy cô phụ trách lên phát biểu, khi các bạn mải mê che nắng, hoặc bông đùa vài câu với nhau, thì tôi lại tò mò nhìn vào những ô cửa sổ ngả màu nâu ở các phòng học, rồi dự đoán xem lớp mình sẽ học phòng nào. Trường tôi rất đông giáo viên, nghe bảo có tới gần trăm người, hôm nay ai nấy đều ăn mặc rất lịch sự, đặc biệt những tà áo dài xinh xắn của các cô cứ làm tôi thích thú mà ngắm không rời mắt nổi. Thế rồi, tôi lại bắt đầu quan sát thầy chủ nhiệm lớp, ấn tượng ban đầu của tôi về thầy rất tốt, cả người thầy đều toát lên một vẻ lạnh lùng và tài giỏi, tôi nghĩ thầy có lẽ sẽ là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc lắm đây.

Sau khi kết thúc buổi khai giảng chúng tôi được thông báo đi nhận lớp và nhận thời khóa biểu. Khi đã yên vị ở một góc khá yên tĩnh và phù hợp, tôi bắt đầu thấy những tiếng thì thầm nói chuyện, và tôi phát hiện ra mình cô đơn, bởi tôi chẳng quen ai cả, tôi cũng chưa dám bắt chuyện với ai, bởi tôi vẫn quen để người ta bắt chuyện trước. Lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy buồn bã trong lòng, tôi nhớ đến mấy đứa bạn mà thời cấp hai vẫn thường gắn với nhau như hình với bóng, học chung, chơi chung, đến thi học sinh giỏi cũng chọn cùng một môn, vậy mà giờ đây phải xa chúng nó để tìm đến tương lai khác. Chắc có lẽ sau này cũng ít có cơ hội gặp lại. Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, giọng thầy trầm trầm, thầy nói rất ngắn gọn về nội dung học về định hướng trong những năm học tới. Tôi nhìn vào thời khóa biểu mà thấy có chút áp lực, bởi lớp tôi vốn là một trong hai lớp chọn ban tự nhiên, nên thời khóa biểu hiển nhiên sẽ dày đặc hơn, hầu như toàn học cả ngày. Ôi, thế là xa rồi những ngày tháng rong chơi, mai đây tôi sẽ bắt đầu vào những buổi học ngập đầu, những buổi giải bài tập hoa mắt, tôi sẽ bắt đầu phải suy nghĩ đến chuyện ôn khối nào, thi ngành gì, học đại học ở đâu,… và ti tỉ những chuyện khác nữa. Tôi bỗng tò mò không biết những bạn khác có nghĩ như tôi không, trước đây các bạn ấy như thế nào. Nhưng ngoài mấy điều lo lắng vụn vặt, tôi cũng đã thấy những năm tháng cấp ba đầy thử thách và cũng đã thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra cho tôi.

Nói thật ngày đầu đến trường đối với một đứa đã 15 tuổi như tôi nó không có nhiều kỷ niệm đặc biệt, ngoài cảm giác hơi bỡ ngỡ và lạc lõng một chút. Và tôi nghĩ rằng tất cả học sinh đều như vậy, chẳng qua mức độ nó như thế nào mà thôi. Tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng đây sẽ là ngôi trường mà tôi có thể học tập và định hướng cho mình một tương lai thật tốt, cũng chẳng hiểu vì sao tôi có niềm tin lạ lùng như vậy, nhưng tôi vẫn tin chắc là như thế, đây cũng là một khởi đầu tốt cho bước đường của tôi sau này.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 2

Nếu cuộc đời là một bản nhạc thì tuổi học trò nhất định là chương nhạc rực rỡ nhất. Vì sao? Bởi vì tuổi học trò lưu giữ những kỉ niệm hồn nhiên, tươi đẹp nhất. Đó là những kỉ niệm về bạn bè, về thầy cô và cả những buổi đi học đầu tiên. Cho đến hôm nay, cảm xúc về những ngày đầu tiên bước chân vào trường trung học phổ thông dường như vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Tháng 8, trời trong xanh, hoa phượng đã không còn rực đỏ một góc trời, tôi cũng tạm biệt khăn quàng đỏ thắm, tạm biệt trường trung học cơ sở thân yêu. Một ngày trời nắng đẹp, tôi đến với mái trường trung học phổ thông. Nắng và gió nhảy nhót trên vai, trái tim tôi cũng rung lên từng hồi, háo hức và chờ mong. Cảm giác như quay lại ngày đầu tiên đi học 10 năm trước. Chỉ khác là không có mẹ nắm tay, vỗ về, chỉ có tiếng cười đùa của lũ bạn thân trên con đường đến trường.

Đường tuy dài nhưng đi rồi cũng sẽ đến. Khoảnh khắc nhìn thấy cánh cổng ngôi trường tôi luôn mong ước suốt 4 năm cấp 2, nhìn học sinh đi đi lại lại, nhìn từng tốp tiến vào cánh cổng màu vàng cao lớn, lòng tôi chợt trào dâng cảm xúc khó tả. Ngôi trường màu vàng cổ kính,mang kiến trúc châu Âu xinh đẹp, những hàng cây xanh ngắt, những hàng ghế đá trên sân trường, tất cả đều xa lạ với tôi. Dòng suy nghĩ nhanh chóng bị cắt đứt bởi tiếng loa thông báo tập trung.

Thầy Hiệu trưởng trang nghiêm xuất hiện trên khán đài long trọng, nhìn những học sinh mới còn ngây ngô, nở một nụ cười thân thiện và dùng giọng nói trầm ấm của mình chúc mừng chúng tôi, nhắc nhở và thông báo danh sách lớp sẽ được dán trên bảng tin ngay trước mặt. Chúng tôi nhanh chóng xem kĩ tên lớp của mình rồi người thì ôm chầm lấy nhau khi được học cùng lớp, người buồn bã khi bạn bè cùng cấp 2 bị chia ra. Tôi cũng lo lắng, kiễng chân để tìm kiếm người bạn cùng lớp thân quen. Nhưng không, các bạn cấp 2 lớp tôi đều bị phân mỗi đứa một lớp, chúng tôi ôm nhau rồi về lớp như giấy báo. Không học cùng lớp nhưng vẫn có thể chơi chung, nghĩ vậy, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Lớp của tôi là lớp 10A2, nằm tại một góc khu nhà B đầy bóng cây xanh. Các bạn trong lớp đa số đã tìm một chỗ để ngồi. Nhìn những gương mặt lạ lẫm, tôi thấy căng thẳng hồi hộp hơn, vội bước vào lớp và tìm một chỗ trống. Mọi người có vẻ không quen nhau, trên mặt đều hiện ra sự lúng túng. Cô bạn xinh xắn bên cạnh bất ngờ nhào người sang chỗ tôi, cười tươi rói “chào cậu, tớ là Phương Linh”, tôi chân thành đáp lại, chúng tôi nói chuyện với nhau và Phương Linh trở thành người bạn đầu tiên của tôi ở mái trường phổ thông như thế.

Buổi đầu tiên chỉ gặp gỡ cô giáo chủ nhiệm và làm quen các bạn trong lớp. Cô giáo chủ nhiệm trẻ trung và tâm lý, ân cần hướng dẫn, dặn dò chúng tôi. Những khuôn mặt xa lạ dần trở nên ấn tượng hơn. Những nụ cười cũng dần vang lên trong lớp học, niềm vui đã lặng lẽ xâm chiếm sự hồi hộp, bỡ ngỡ trong tôi. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng những nụ cười, hi vọng cả lớp sẽ vui vẻ và cùng nhau cố gắng học tập.

Rồi 1 tuần học nhanh chóng trôi đi, 40 gương mặt đã thân thuộc hơn, chúng tôi còn đặt cho nhau những biệt danh thú vị, hẹn nhau cùng mặc những chiếc áo dài trắng tinh khôi trong lễ khai giảng chính thức. Tôi cảm thấy, thì ra bắt đầu thích nghi với hoàn cảnh xa lạ không khó khăn đến vậy, chỉ cần mình mở lòng, mọi chuyện đều trở nên dễ dàng. Những ngày học đầu tiên đã cho tôi đủ cung bậc cảm xúc, không còn ngây ngô như ngày lớp 1, tôi thấy mình dường như trưởng thành hơn, chủ động làm quen cách sinh hoạt, học tập của trung học phổ thông.

Ngày khai giảng chính thức, trời vẫn trong xanh và ánh nắng vàng nhạt, nhìn những người bạn mới lần đầu tiên thướt tha trong tà áo dài như mình, nhìn những quả bóng bay đủ màu sắc theo gió nhẹ bay cao cao mãi, niềm hạnh phúc chưa bao giờ lan tràn mạnh mẽ trong trái tim tôi đến vậy. Phương Linh quay lại mỉm cười với tôi. Nụ cười đó đến tận hôm nay tôi vẫn luôn ghi nhớ.

Một thời gian đã qua đi tại ngôi trường trung học phổ thông, nhưng cảm xúc về những ngày đầu tiên tại nơi này tôi vẫn luôn lưu luyến không quên. Nó nhẹ nhàng trở thành một phần kí ức tươi đẹp trong tuổi học trò của tôi.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT –  Mẫu 3

Qua rồi cái thời cấp hai, nửa ngây ngô, nửa dại khờ, mỗi ngày áo trắng, khăn quàng đỏ cắp sách tung tăng tới trường. Thuở ấy chúng ta vẫn mặc định mình là những đứa trẻ, hầu như chẳng biết lo lắng là gì, cái nghĩ đến nhiều nhất chắc là việc học và việc chơi. Nhưng hôm nay đây, lần đầu tiên bước vào mái trường cấp ba, vô hình trong tôi đã có những thay đổi đáng kể trong tâm hồn.

Giữa một lớp học, hơn bốn mươi học sinh, tôi cảm thấy thật xa lạ và có chút gì đó bỡ ngỡ, tôi cứ muốn thu mình về một góc nhỏ, dĩ nhiên tôi không phải là học sinh lớp một với ý định khóc nhè nữa. Nhưng cái cảm giác bỡ ngỡ thì vẫn tràn trong tâm trí. Buổi đầu tiên tôi bước vào mái trường cấp ba cũng chính là buổi khai giảng đầu tiên ở trung học phổ thông của tôi. So với cái sân trường trung học cơ sở chứa lưa thưa vài trăm học sinh, thì đối với tôi, cái sân trường lố nhố tới gần 2000 học sinh này khiến tôi cảm thấy choáng ngợp. Nam mặc đồng phục, sơ vin gọn gàng, trông ai nấy thật sáng sủa, còn đám con gái chúng tôi thì được thử cảm giác mới trong bộ áo dài trắng muốt tinh tươm và chúng tôi không còn đeo khăn quàng đỏ thắm nữa. Quả thật tôi vẫn còn chưa quen với việc mặc áo dài cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy nó thật đẹp và cảm thấy thật tự hào khi được mặc chiếc áo dài xinh xắn mà mẹ may cho từ tháng trước ấy.

Hôm khai giảng là một ngày nắng đẹp, trời xanh ngắt, thỉnh thoảng mới có một đám mây trắng như cục bông lơ lửng bay ngang trời. Buổi khai giảng diễn ra rất suôn sẻ, tôi nhìn thấy mái trường bề thế, xinh đẹp mà lòng cũng có cảm giác vui sướng và rạo rực hẳn lên, tuy nhiên tôi chỉ giấu nó trong lòng. Tôi rất ấn tượng với hàng phượng vĩ cổ thụ trong sân trường, chắc cũng đâu đó tầm chục cây, cây nào cũng xum xuê bóng mát, dưới mỗi gốc cây đầu có một chiếc ghế đá. Tôi tưởng tượng đến buổi ra chơi mà cầm sách ra đó ngồi thì phải tuyệt vời lắm, có thế tôi lại càng yêu hơn ngôi trường này hơn một chút. Trong suốt buổi ngồi dưới cái nắng nhàn nhạt ngoài trời để lần lượt nghe ban giám hiệu cùng thầy cô phụ trách lên phát biểu, khi các bạn mải mê che nắng, hoặc bông đùa vài câu với nhau, thì tôi lại tò mò nhìn vào những ô cửa sổ ngả màu nâu ở các phòng học, rồi dự đoán xem lớp mình sẽ học phòng nào. Trường tôi rất đông giáo viên, nghe bảo có tới gần trăm người, hôm nay ai nấy đều ăn mặc rất lịch sự, đặc biệt những tà áo dài xinh xắn của các cô cứ làm tôi thích thú mà ngắm không rời mắt nổi. Thế rồi, tôi lại bắt đầu quan sát thầy chủ nhiệm lớp, ấn tượng ban đầu của tôi về thầy rất tốt, cả người thầy đều toát lên một vẻ lạnh lùng và tài giỏi, tôi nghĩ thầy có lẽ sẽ là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc lắm đây.

Sau khi kết thúc buổi khai giảng chúng tôi được thông báo đi nhận lớp và nhận thời khóa biểu. Khi đã yên vị ở một góc khá yên tĩnh và phù hợp, tôi bắt đầu thấy những tiếng thì thầm nói chuyện, và tôi phát hiện ra mình cô đơn, bởi tôi chẳng quen ai cả, tôi cũng chưa dám bắt chuyện với ai, bởi tôi vẫn quen để người ta bắt chuyện trước. Lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy buồn bã trong lòng, tôi nhớ đến mấy đứa bạn mà thời cấp hai vẫn thường gắn với nhau như hình với bóng, học chung, chơi chung, đến thi học sinh giỏi cũng chọn cùng một môn, vậy mà giờ đây phải xa chúng nó để tìm đến tương lai khác. Chắc có lẽ sau này cũng ít có cơ hội gặp lại. Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, giọng thầy trầm trầm, thầy nói rất ngắn gọn về nội dung học về định hướng trong những năm học tới. Tôi nhìn vào thời khóa biểu mà thấy có chút áp lực, bởi lớp tôi vốn là một trong hai lớp chọn ban tự nhiên, nên thời khóa biểu hiển nhiên sẽ dày đặc hơn, hầu như toàn học cả ngày. Ôi, thế là xa rồi những ngày tháng rong chơi, mai đây tôi sẽ bắt đầu vào những buổi học ngập đầu, những buổi giải bài tập hoa mắt, tôi sẽ bắt đầu phải suy nghĩ đến chuyện ôn khối nào, thi ngành gì, học đại học ở đâu, và ti tỉ những chuyện khác nữa. Tôi bỗng tò mò không biết những bạn khác có nghĩ như tôi không, trước đây các bạn ấy như thế nào. Nhưng ngoài mấy điều lo lắng vụn vặt, tôi cũng đã thấy những năm tháng cấp ba đầy thử thách và cũng đã thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra cho tôi.

Nói thật ngày đầu đến trường đối với một đứa đã 15 tuổi như tôi nó không có nhiều kỷ niệm đặc biệt, ngoài cảm giác hơi bỡ ngỡ và lạc lõng một chút. Và tôi nghĩ rằng tất cả học sinh đều như vậy, chẳng qua mức độ nó như thế nào mà thôi. Tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng đây sẽ là ngôi trường mà tôi có thể học tập và định hướng cho mình một tương lai thật tốt, cũng chẳng hiểu vì sao tôi có niềm tin lạ lùng như vậy, nhưng tôi vẫn tin chắc là như thế, đây cũng là một khởi đầu tốt cho bước đường của tôi sau này.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 4

Với mỗi người, tuổi học trò luôn là khoảng thời gian vui vẻ và vô lo nhất. Và đặc biệt, cứ mỗi buổi tựu trường, chúng sẽ mang đến cho ta nhiều cảm xúc thú vị hơn. Tôi cũng vậy, dù đã trải qua rất nhiều buổi tựu trường, nhưng lần nào tôi cũng cảm thấy háo hức và chờ mong ngày này. Và đặc biệt, cái cảm giác lần đầu tiên tôi bước chân đến ngôi trường cấp 3 của tôi lại khiến tôi nhớ sâu sắc hơn. Đó là trường Trung Học Phổ Thông Ngô Quyền – Biên Hòa, Đồng Nai.

Trường Ngô Quyền là ngôi trường ước mơ từ nhỏ của tôi. Từ lâu, tôi đã hi vọng mình có thể được học trong môi trường này. Vì đây là một ngôi trường nổi tiếng với bề dày thành tích học tập và các hoạt động văn nghệ thể thao. Do đó, ngôi trường này không chỉ là mơ ước của tôi, mà còn là mơ ước của nhiều bạn học khác. Cứ thế, nuôi dưỡng ước mơ bằng sự phấn đấu học tập của mình. Tôi đã đậu vào ngôi trường cấp 3 mà tôi mơ ước.

Và cái cảm xúc hân hoan vui mừng của tôi càng được nhân lên gấp bội, khi tôi nghe tin mình được xếp vào lớp nguồn của khối 10A1. Quả thật, bao niềm vui, hạnh phúc và xen lẫn một chút tự hào vỡ òa trong tôi. Mọi thứ đã khiến tôi háo hức và mong ngóng ngày tựu trường từng ngày.

Buổi tựu trường, tâm trạng tôi bỗng nhiên trở nên khác lạ. Một chút bối rối, một chút ngỡ ngàng và một chút gì đó lo lắng diễn ra trong lòng tôi. Thú thật, lúc ấy, tôi rất hi vọng mình được như ngày xưa, được người thân đưa đến lớp. Có lẽ, vì mọi thứ diễn ra trước mắt tôi, đã khác hoàng toàn so với trước kia. Đã không còn tiếng cười đùa, chạy nhảy nô giỡn. Hãy không còn những người thầy cô quen thuộc. Thay vào đó là một không khí trạng trọng hơn, “trưởng thành” hơn. Và thầy cô, bạn bè cũng hoàn toàn mới.

Tất cả những cảm giác ấy, nó khiến tôi có chút rụt rè khi bước qua cổng trường. Nhưng, đây là ngôi trường tôi mơ ước bấy lâu, tại sao tôi lại sợ hãi như vậy? Sốc lại tinh thần, tôi tự tin và bước đến lớp học của mình hơn. May mắn đã mỉm cười, tôi phát hiện 2 đứa bạn cấp hai của tôi học chung lớp mình. Tụi nó cũng y chang tôi, vừa gặp mặt nhau là mừng rỡ, chạy lại nói chuyện vui vẻ. Mải nói chuyện với nhau, tôi dần quên đi cảm giác sợ hãi và rụt rè ba đầu.

Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi. Cô chủ nhiệm mình dạy môn gì nhỉ? Không biết cô có nghiêm không? Hôm nay mình phải làm gì?… Và, ngay lập tức cô cũng giải đáp toàn bộ những câu hỏi ấy của tôi. Cô chủ nhiệm của tôi là cô Hoa – dạy môn Ngữ Văn. Cô rất hiền và dịu dàng. Buổi gặp đầu tiên đó, có nhẹ nhàng tâm sự và nói chuyện với cả lớp. Nhưng một người mẹ, cô đã truyền tải một cách ân cần những lời nhắn nhủ cho chúng tôi khi mới bước vào một môi trường học tập mới.

Sau buổi giới thiệu, cô cũng bắt đầu bầu chọn ra các cán sự trong lớp. Buổi bầu chọn diễn ra rất vui vẻ và gần gũi. Các bạn trong lớp đều rất thân thiện và hòa đồng. Cứ như vậy, tôi bỗng cảm thấy rất mong chờ được làm quen và học tập tại lớp 10A1 này. Và tôi cũng cảm thấy thân quen hơn với ngôi trường mới.

Quả thật, ngày khai giảng thật tuyệt vời. Mặc trên mình tà áo dài trắng tinh, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Bây giờ, tôi đã chính thức trở thành một cô nữ sinh trung học, đã ra dáng thiếu nữ rồi. Cái ước mơ được học trong ngôi trường này đã thành hiện thực. Mọi cảm xúc của ngày hôm đó đều in sâu vào tâm trí tôi, từ lo lắng, bối rối cho đến tự hào và thân quen.

Sau hai tuần học đầu tiên, tôi đã quen với lớp. Đã lập hội bạn bè suốt ngày ăn vặt chơi đùa và đã được tất cả thầy cô giảng dạy nhớ mặt rồi. Môi trường thật sự rất tuyệt vời, còn hơn cả những gì tôi mong đợi. Bạn bè hòa đồng vui tính, cô chủ nhiệm ân cần và dịu dàng. Các tiết học thì thú vị và hấp dẫn. Đây chính là những gì tôi mong ước khi được học cấp ba.

Để xứng đáng học trong một môi trường học tập tốt, tôi sẽ cố gắng hết sức, phấn đấu học tập và rèn luyện để xứng đáng trở thành một học sinh xuất sắc. Và tất cả cảm xúc của ngày đầu tiên đến với ngôi trường cấp ba này, tôi sẽ không bao giờ quên.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 5

Thời gian qua chẳng nói với hàng me
Ta cũng vô tình lật từng trang vở
Khi hoa gạo hết thời rực rỡ
Ta chợt hiểu mình đánh mất thời gian

Không biết hai khổ thơ trên đã đi vào tâm trí tôi tự lúc nào mà mỗi lần chứng kiến học sinh lớp 10 nhập học tôi lại bâng khuâng nhớ về mình của 2 năm trước đây. Cảm xúc của ai cũng vậy, khi đứng trước cánh cổng trường, ai cũng cảm thấy trăn trở, lo lắng cho những gì sắp đến.

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của cuộc đời. Và đối với tôi cũng vậy, những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào ngôi trường mới – một cánh cửa mới của cuộc đời thật sự là giây phút khó quên.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với ngôi trường THCS, ngưỡng cửa trường THPT đã đến, một cảm giác bồi hồi, mới lạ tràn về trong tôi: Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp 1, ngỡ như những ngày đầu bước vào cánh cổng trường THCS. Cái cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào!

Tháng 8 – tháng giao mùa từ cuối hạ đến đầu thu – tháng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn và cũng là tháng đầu tiên tôi bước vào trường THPT với những bài học đầu tiên.

Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè ôn luyện. Nơi đây với tôi xa lạ hoàn toàn. Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường và cả những con người: trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới, thế nhưng tất cả lại lưu lại cho tôi những kí ức đẹp về buổi đầu. Tôi sẽ phải thích nghi dần, làm quen dần vì ba năm ở đây gần như sẽ quyết định cuộc đời tôi. Đây sẽ là quãng đường thật sự gian nan thử thách.

Ngày đầu tiên đến trường đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái, theo sự thông báo của nhà trường tôi đã chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Nhưng trong lòng tôi vẫn cứ xôn xao một cảm xúc khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới. Trong những năm học trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá, in đậm bao kỉ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa trường THPT – một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang với không gian thoáng đãng. Từ cổng trường dẫn vào các dãy nhà ba tầng uy nghi là con đường trải bê tông nhẵn nhụi. Nào là hàng cây, cột cờ, phòng học,… thu vào tầm mắt tôi khiến lòng tôi dấy lên bao cảm xúc ngỡ ngàng và vui sướng.

Sau đó, chúng tôi được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao mình có thể học cùng với các bạn cũ. Nhưng trong lớp tôi hoàn toàn là những người bạn xa lạ. “Nhưng dần dần mình cũng sẽ quen với các bạn ấy thôi”- tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Hình ảnh của cô làm tôi nhớ về cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 9. Vẫn dáng người thon thả, đôi mắt hiền từ. Chính hình ảnh đó của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng. Những lời đầu tiên cô nói là những lời dạy bảo ân cần về ý thức trách nhiệm đối với bản thân, với trường, với lớp trong học tập cũng như rèn luyện trong những năm học THPT. Đó là bài học đầu tiên tôi nhận được ở ngôi trường mới này.

Ấn tượng nhất trong lòng tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục áo trắng quần sẫm màu, tôi ra dáng là một nữ sinh THPT thực sự. Tôi cảm thấy mình như người lớn hẳn lên. Tiếng trống trường do thầy hiệu trưởng gióng lên như vội vã thúc giục chúng tôi học thật tốt. Tôi biết từ lúc đó tôi đã chính thức hòa nhập vào môi trường mới.

Trước đây khi còn nhỏ, tôi đã từng mơ ước được trở thành học sinh THPT, giờ đây ước mơ ấy đã thành hiện thực. Được mặc đồng phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần những người bạn mới mà trước đây tôi chưa từng quen và học những thầy cô giáo mà bây giờ tôi mới biết đến. Khi giấc mơ bé nhỏ đã thành hiện thực thì trong tôi lại nhen nhóm, ấp ủ những ước mơ hoài bão lớn hơn(tốt nghiệp THPT, thi đỗ đại học …). Những cảm xúc khó tả lại trào dâng xen lẫn niềm vui nhưng hòa vào đó là nỗi nhớ. Vui vì tôi đã như trưởng thành hơn và biết thêm được nhiều điều mới mẻ từ những bài học mới, thầy cô mới, những người bạn mới. Những hình ảnh thầy cũ, trường xưa cứ dâng trào trong tôi, và cả những lời khuyên, những lời chúc chân thành của mọi người dành cho tôi vào ngày thi THPT.

Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi, trôi mãi không bao giờ ngừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây từng phút ấy. Phải biết tận dụng quãng thời gian 3 năm tuy ít ỏi nhưng vô cùng quan trọng để phấn đấu. Được học trong một ngôi trường THPT có bề dày truyền thống và thành tích, bản thân tôi có biết bao niềm vui sướng và tự hào xen lẫn cả nỗi lo lắng. Nhưng điều quan trọng đối với tôi lúc này là tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện tốt sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

Ngôi trường này- Trường THPT Trần Hưng Đạo- là nơi tôi chỉ “dừng chân” lại ba năm học- ba năm tuy không phải là quãng thời gian dài nhưng cũng đủ để chúng tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường này, về những người bạn và thầy cô nơi đây. Và có lẽ sẽ không bao giờ tôi quên được những ngày này- những ngày đầu tiên tôi bước vào trường THPT – những ngày giữa tháng 8 êm dịu.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 6

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng. Và rồi, nó đã khắc lên trái tim mỗi cô cậu học trò niềm say sưa ngây ngất trong những kỉ niệm một thời. Thế là đã chia tay với những tia nắng hát lên theo từng tiếng ve, chia tay với chùm hoa phượng vĩ, với màu khăn quàng đỏ thắm trên vai, đặt lại bao niềm nhớ nhung, nuối tiếc dưới mái trường Trung học cơ sở. Giờ đây, ngưỡng cửa thời gian của những thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông đang rộng mở chào đón chúng ta. Trong cái không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.

Kết thúc một đường đua dài với nhiều dấu ấn khó phai, kể từ giờ phút này, tôi – bạn và tất cả chúng ta sẽ bắt đầu từ một chân trời mới trong cuộc hành trình vươn tới đỉnh cao của tri thức. Khép lại những giây phút lén nhìn qua ô cửa sổ ngắm những chùm phượng vĩ xanh non, những nhánh bằng lăng tím biếc mà lòng ao ước đến khoảnh khắc được thỏa mình “quậy phá” trong mùa hè nắng cháy. Mới đó mà cũng chỉ còn thưa thớt vài chùm hoa phượng nở muộn, vài cành bằng lăng còn sót lại và đâu đó không còn bản đồng ca râm ran mùa hạ nữa! Ánh nắng oi bức, chói chang đã “chạy trốn”, để lại theo sau là cái không khí mát mẻ của mùa thu. Điều đó cũng có nghĩa mùa tựu trường đã điểm, tiếng trống trường chuẩn bị ngân vang, ngưỡng cửa Trung học phổ thông đã đến. Tôi thật tự hào và vui mừng biết bao khi mình được học dưới mái trường mang tên Quảng Xương I – nơi đã để lại những kỉ niệm khó phai trong những ngày vui chơi – học tập. Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Tháng Tám – tháng giao mùa từ cuối hạ đến đầu thu – cái khoảnh khắc mà lá vàng bắt đầu rơi cuốn theo hương ổi găng đánh thức cả một miền kí ức thì đó cũng là phút giây tôi bước vào cánh cửa của một thế giới hoàn toàn khác – một thế giới muôn màu muôn vẻ. Tất cả những điều ấy sẽ để lại trong tôi một kí ức khó phai của buổi đầu tựu trường. Tôi sẽ phải làm quen dần với môi trường ở đây bởi những thử thách trên con đường đó sẽ khác hoàn toàn con đường tuổi thơ ở cấp Trung học cơ sở.

Tôi vẫn nhớ như in buổi đầu bước vào cái thế giới muôn màu muôn vẻ ấy. Ngày đầu tiên đến với mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương I không phải là một ngày đẹp trời trong không khí mát mẻ của mùa thu, cũng không phải tiết trời oi ả, nóng nực của mùa hạ mà là một ngày nắng ấm – khoảnh khắc đẹp nhất của giây phút chuyển mùa. Một bầu trời trong xanh hiện ra với những đám mây bàng bạc trôi nhẹ dưới ánh bình minh, từng vạt nắng bắt đầu trải dài trên khắp nẻo đường, ngõ xóm. Tôi thấy mình như lớn hơn, trưởng thành hơn và dường như xuất hiện trong tôi là một cảm giác lạ lùng, xốn xang biết chừng nào!

Hồi tưởng lại điều này trong những năm về trước – thời điểm đang còn thỏa sức nô đùa dưới mái trường Trung học cơ sở thân yêu. Sau ba tháng hè “quậy phá”, chúng tôi trở lại với mái trường thân quen, với những hàng cây, ghế đá thấm nhuần bao kỉ niệm. Nhưng bây giờ, trước mắt tôi không còn là những hàng cây, ô cửa in đậm kỉ niệm nữa mà là một chân trời mới lạ. Lúc này, hình cảnh đầu tiên hiện lên trước mắt tôi là hai hàng dừa trong khuôn viên như “đội ngũ lễ tân” dẫn lối vào trường. Hàng chữ “Trường Trung học phổ thông Quảng Xương I chào mừng các em học sinh lớp 10” chạy trên bảng điện tử làm tôi càng thêm hãnh diện, vui sướng khi được trở thành một thành viên của đại gia đình Quảng Xương I. Từ cổng trường đi vào, hình ảnh đầu tiên hiện ra là dãy nhà hai tầng hình chữ U cùng những bồn hoa, cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Toàn bộ khung cảnh của trường hiện lên trong nắng sớm thật đẹp và uy nghiêm. Mọi thứ ở đây hoàn toàn mới mẻ và xa lạ! Bằng lòng tự tin và kiêu hãnh của một thành viên mới, tôi bước vào trường và điều đó cũng đã đánh dấu một bước khởi đầu mới trong chặng đường dài.

Vào đến trường, nhìn những chùm hoa phượng nở muộn, những cánh hoa bằng lăng tím biếc, từng hàng ghế đá, tôi lại nhớ những kỉ niệm khó phai của tuổi học trò. Nhìn những chú chim non đang ríu rít hót, xen vào đó là những tiếng ve còn sót lại của khoảng trời mùa hạ, lòng tôi lại trào dâng nhiều cảm xúc phức tạp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại bắt gặp “lũ quỷ” học chung từ lớp sáu. Và điều đó cũng là điểm khởi đầu cho một tình đoàn kết, là cánh cửa thời gian để tìm lại quá khứ với những mong ước kỉ niệm một thời.

Kế sau ngày đầu tiên đầy cảm xúc ấy là hai tuần học – mở ra bao thử thách, là cơ hội để cho các thành viên mới được làm quen với môi trường học mới, bạn mới, thầy mới trước khi chính thức cho một cuộc đua. Hai tuần học kể ra là ít so với quãng thời gian bốn năm ở trường Trung học cơ sở, nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã gắn kết bao kỉ niệm, bao tình bạn bè gắn bó từ nhiều vùng đất khác nhau về đây học tập. Và dường như, những tiếng cười đùa hồn nhiên trong giờ ra chơi, những tiếng nói chuyện vui vẻ đã làm cho giữa mọi người không còn khoảng cách. Tất cả điều đó đã xua tan đi sự rụt rè, e ngại của những buổi đầu làm quen. Không chỉ vậy, trong lòng tôi cũng như bao bạn khác đã đầy ắp những hình ảnh không kém phần thân thương về ngôi trường, thầy cô nơi đây. Nét mặt hiền dịu, giọng nói ấm áp làm cho tôi thêm tự nhiên và trân trọng hơn về gia đình thứ hai này. Chắc hẳn, đây không chỉ là cảm giác của riêng mình tôi mà còn là của bao lớp thế hệ học sinh trong những ngày đầu ở trường mới.

Sau hai tuần học với những dấu ấn khó phai, chúng tôi được trở về với gia đình nhỏ của mình để bắt đầu tiến bước trên đường đua đầy cam go, thử thách. Điều làm tôi vui sướng hơn cả là khi được học tập và vui chơi tại mái nhà 10 T 1. Trong lòng tôi lúc này không có gì hơn sự vui sướng, niềm phấn khởi, tự hào. Bài học đầu tiên của chúng tôi tại gia đình bé nhỏ, thân yêu này là những hiểu biết về đại gia đình Quảng Xương I – nơi nuôi dưỡng bao ước mơ của những thế hệ học trò – là nơi chúng tôi có thể đặt niềm tin và trao đi những ước mơ, hi vọng và gặt về những thành công ở phía chân trời mới.

Gần hai tháng để tiếp cận, vui chơi và học tập dưới mái trường này, cảm xúc mỗi cô cậu học trò mỗi khác, nhưng trong lòng tôi luôn tràn ngập một thứ gì đó khó có thể diễn tả nổi. Rồi điều đó càng được nhân lên gấp bội khi ngày khai giảng đã đến, tiếng trống trường ngân vàng chào đón bao thế hệ học trò, tà áo trắng tinh khôi, những nét mặt tươi cười chào đón năm học mới và xen vào đó là sắc thắm của những lá cờ Tổ quốc trên tay đã làm cho sân trường ngày hôm ấy càng thêm nhộn nhịp. Trong không khí phấn khởi của một ngày mùa thu đầu tháng Chín, từng tia nắng ló sau ngọn cây soi sáng thêm cho nét mặt của tuổi học trò một ấn tượng khó phai. Và đặc biệt hơn nữa, hòa chung với không khí phấn khởi của ngày khai trường, mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương đã long trọng đón đại biểu cấp Trung ương về dự. Và một trong số đó là người con của đất Quảng Xương thân yêu – bác Tô Huy Rứa. Trong lòng tôi lúc này rạo rực lên một niềm kiêu hãnh, một sự hãnh diện của một cậu học trò. Niềm vui xen lẫn tự hào đang thể hiện rất rõ trên từng khuôn mặt. Thầy và trò trong niềm vui phấn khởi hứa hẹn một năm học đầy niềm tin và hi vọng. Tiếng trống trường mùa thu đã điểm như vội vã thúc giục chúng tôi học tập thật tốt để tự khẳng định mình. Thâm tâm tôi bất chợt “thành tiếng”, từ lúc đó, tôi đã chính thức hòa nhập vào môi trường mới – mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương I mến yêu.

Mọi vật đều sợ thời gian bởi lớp bụi của thời gian sẽ phủ mờ đi tất cả. Nhưng tôi sẽ không để lớp bụi thời gian ấy phủ mờ đi những kỉ niệm, dấu ấn học trò của mình trong những ngày đầu tựu trường và quan trọng hơn là ba năm phấn đấu. Quãng thời gian ba năm tuy ít so với cả quá trình lĩnh hội tri thức nhưng cũng đủ để tự khẳng định mình và thay đổi tương lai của bản thân trở nên tươi sáng hơn. Bất chợt lúc đó, thoáng qua suy nghĩ tôi như một đám bây nhẹ qua đỉnh núi, như làn sóng của biển khơi cuốn theo hương vị ngào ngàn với những lời hứa từ tận đáy lòng. Là một thành viên mới của đại gia đình Quảng Xương I, không chỉ tôi mà cả thế hệ khóa 53 của trường sẽ chung tay đoàn kết, phấn đấu đưa trường đi lên bằng việc học tập, rèn luyện thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ, công ơn dưỡng dục của thầy cô, để là tấm gương sáng cho bao lớp đàn em phía sau. Và đặc biệt hơn, tất cả điều đó sẽ không làm phai đi những kỉ niệm dấu yêu của những ngày đầu tiên tựu trường.

Ngôi trường này – trường Trung học phổ thông Quảng Xương I không chỉ là nơi tôi – bạn và tất cả chúng ta dừng chân lại ba năm mà còn là nơi để lưu trữ cả tâm hồn lớp lớp thế hệ học trò, nơi cho chúng ta lưu giữ những kỉ niệm đẹp về nó, về những người bạn và thầy cô nơi đây. Dẫu thời gian có ngừng trôi, Trái Đất có đổi vòng quay đi chăng nữa nhưng một khi trái tim con người ta vẫn còn đập thì tôi sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm của những ngày này – những ngày đầu tôi bước vào mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương I – những ngày mát mẻ với những tia nắng ấm của mùa thu êm dịu.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 7

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của quãng đời học sinh. Và đối với tôi cũng vậy,những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào môi trường mới,một cánh cửa mới của đời tôi thật sự là giây phút khó quên.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với mái trường cấp hai,ngưỡng cửa cấp ba đã dần đến.Một cảm giác bồi hồi, là lạ lại tràn về trong tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp Một, ngỡ như những ngày đầu chập chững bước qua cánh cổng THCS. Cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào. Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè oi ả. Nơi đây giờ đối với tôi xa lạ hoàn toàn. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới.Tôi sẽ phải thích nghi dần,làm quen dần với môi trường mới vì ba năm cuối ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi. Tôi bất chợt nghĩ rằng đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian nan,thử thách vì đây là nơi tôi cho là xa lạ. Nhưng không,ý nghĩ ấy dần bị dập tắt khi tôi đến trường nhận lớp, biết thầy cô, bạn bè, lớp học mới.

Lúc ấy, tôi mới biết tất cả đều thân thiện như những ngày tôi còn học ở các lớp dưới. Mọi thứ quả thật đều rất mới, từ quang cảnh,ngôi trường và đến cả những con người. Thế nhưng tất cả như đều lưu lại cho tôi những kí ức về buổi đầu chập chững ấy. Tháng Tám-tháng giao mùa từ cuối hạ sang thu-tháng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn. Và cũng là tháng mà chúng tôi đến trường với những bài học đầu tiên.Giờ đây tôi đã là học sinh cấp ba, được khoác trên mình bộ đồng phục áo trắng viền xanh kết hợp váy xanh xếp li có vẻ trông tôi nữ tính hơn so với hồi cấp 2 mặc quần tây áo trắng. Được mặc bộ đồng phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần người bạn tôi chưa từng quen, được học những thầy cô mà giờ đây tôi mới biết.

Những cảm xúc lại trào dâng khó tả xen lẫn cả niềm vui nhưng hòa vào đó lại thoáng chút nỗi buồn. Niềm vui vì tôi đã như được trưởng thành hơn và được biết thêm nhiều điều mới mẻ tử những bài dạy, bài học mới. Nhưng tôi buồn vì đâu đó tôi thoáng thấy những người thầy cũ, những người bạn cũ và cả những lời khuyên chân thành của thầy cô vào ngày tôi tốt nghiệp cấp 2. Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi mãi, trôi mãi không bao giờ dừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây, từng phút ấy.

Mái trường THPT là nơi tôi chỉ “dừng chân”ở ba năm học. Ba năm quãng thời gian không phải là dài nhưng tôi nghĩ thời gian ấy đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường mới này. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này-ngày đầu tiên tôi bước vào ngưỡng cửa THPT.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 8

Lần đầu tiên bước qua cánh cổng trường, tôi thấy lòng mình bồi hồi, một cảm giác kì lạ! Một thứ cảm xúc khó có thể đặt tên, đó là sự ngỡ ngàng, lạ mà quen xen lẫn chút tự hào, hãnh diện. Không còn là cái cảm giác sợ hãi, nhút nhát òa khóc vào lòng mẹ như ngày đầu tiên vào lớp 1. Cũng không còn là cảm giác rụt rè với những mơ ước trong sáng rất đỗi ngây thơ khi ngày đầu tiên bước vào cấp II. Đã bao lần trải qua cái cảm giác của “ngày đầu tiên đi học” nhưng lần này lại khác, một cảm giác lạ, một cảm xúc mới. Tôi đã trưởng thành hơn trong suy nghĩ, dường như cảm xúc đang nói với suy nghĩ của tôi: “Ta đã lớn rồi – 15 tuổi. Bước chân đã chững chạc hơn, để bước vào một môi trường học tập mới, nhiều khó khăn thử thách đang đón chờ”.

Ngôi trường uy nghiêm trong cái nhìn của tôi, nhưng thật thân thiện như ngôi nhà thứ hai khi tôi cảm nhận bằng trái tim. Tôi dường như bị hòa lẫn vào trong sự náo nức, đông vui của không khí ngày đầu tiên đến trường. Mọi người ai cũng ăn mặc đẹp và nghiêm chỉnh, các bạn học sinh mang trên mình chiếc áo trắng tinh khôi với nét mặt rạng rỡ. Thầy cô ân cần, tận tình chỉ bảo học sinh mới về trường, về lớp.

Một cảm giác thật ấm áp len lỏi vào trong dòng cảm xúc của tôi. Tất cả đều mới mẻ nhưng thật thân thương. Ý nghĩ về trường, về thầy cô có chút khang khác, có chút ngỡ ngàng, lạ lẫm. Bạn bè lần đầu tiên gặp mặt, trao nhau sự bối rối ngượng ngùng, thầy cô trao cho học sinh sự ấm áp thân thiện. Và rồi tất cả mọi người sẽ thân thiết với nhau, sẽ là một gia đình. Tôi tin là như vậy. Chính từ ngôi nhà này, là sự khởi đầu của những khó khăn, thử thách mà tôi sẽ phải vượt qua để có được thành công mà tôi luôn mong đợi. Phải rồi, tôi sẽ hiên ngang bước qua mọi khó khăn, tự tin thách thức với mọi thử thách, cố gắng phấn đấu học tập thật tốt.

Ô kìa! Bất chợt có tia nắng chiếu vào khuôn mặt tôi rạng rỡ, tràn ngập trong tim và hòa vào không khí ngày đầu tiên đến trường. Tối về nhà, tôi vẫn còn miên man với dòng cảm xúc của ngày đặc biệt này, đọc xong nhật kí đầu tiên vừa viết, tôi lẩm bẩm giai điệu quen thuộc trong bài “Ngày đầu tiên đến trường” của ca sĩ Mỹ Tâm: “Lòng bỡ ngỡ khi tôi bước vô trường và quanh tôi như trong giấc mơ khoe hương thắm tươi. Mặc áo mới như trăm hoa đua nở. Nào ai ơi ai ơi có biết chăng?…”. Tôi ước sẽ khóa chặt được giây phút thiêng liêng của “Ngày đầu tiên” này lại, bằng chiếc khóa yêu thương, để rồi sẽ mãi là ngày đầu tiên đáng nhớ trong cuộc đời tôi.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 9

Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT. Bao niềm vui, sự hãnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.

Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp đều mới tinh. Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá, in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba – một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.

Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” – Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9. Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hiền lành, mái tóc đen dài Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này

Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hòa nhập vào một môi trường mới.

Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học – Trường THPT Xuân Lộc, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ. Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

Với bao nhiêu điều suy nghĩ trong tôi, có cả niềm vui xen lẫn niềm kiêu hãnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 10

Thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học phổ thông còn đầy mới mẻ với tôi.

Đã chín lần tôi được dự lễ khai giảng năm học mới, vậy mà trước lễ khai giảng năm nay – năm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hồi hộp và lo lắng. Bố mẹ cũng phải ngạc nhiên về sự hồi hộp của tôi, về một đứa vốn nghịch ngợm và mạnh bạo như tôi mà cũng bồn chồn như thế. Không nôn nao sao được khi niềm mong ước và mục tiêu phấn đấu của tôi đã trở thành hiện thực. Với tôi, ngôi trường mới xa lạ đấy nhưng cũng quen thuộc như một cố nhân.

Suốt bốn năm học Trung học cơ sở, ngày nào đi học tôi cũng đi qua ngôi trường ấy. Đã nhiều lần tôi dừng lại để nhìn vào, để mong ước và để quyết tâm. Từ ngoài cổng, tôi nhận thấy sự đổi thay sắc lá của những hàng cây to thẳng tắp trong sân trường. Ngôi trường cũng duyên dáng hơn cùng với sự đổi thay của dòng sông Hưng Long quen thuộc, nơi mà tất cả lũ trẻ chúng tôi chẳng lạ lẫm gì. Đặc biệt truyền thống học tập của nhà trường là điều cuốn hút đối với chúng tôi. Tôi mơ ước, rồi kiêu hãnh, tự hào khi được trở thành một phần thân yêu của ngôi trường ấy.

Lòng tôi vẫn hồi hộp không yên. Những môn học sẽ khó hơn, có nhiều quy định mới của nhà trường mà tôi sẽ phải nghiêm túc thực hiện. Các thầy cô thì có khi tôi đã quen gương mặt nhưng chưa được trực tiếp học bao giờ, bởi thế mà chắc có nhiều điều lạ lắm! Và lại thêm bạn bè nữa chứ. Có một số bạn học cùng lớp 9 với tôi nhưng còn biết bao nhiêu là bạn mới. Có chơi vui như lớp cũ của mình không? Có đoàn kết và thân thiện? Lại nữa, ai cũng bảo học Trung học phổ thông là quan trọng. Nó bước đệm để bắt đầu định hướng cho tương lai. Thế đấy, đầu óc tôi cứ hoa lên bao nhiêu ý nghĩ. Những ý nghĩ làm tôi phấp phỏng không yên. Tôi mang theo tất cả những cảm xúc tự hào, hãnh diện, hồi hộp, băn khoăn ấy đến trường trong buổi lễ khai giảng đầu tiên.

Buổi lễ hôm ấy ngắn gọn mà sâu sắc. Tôi đặc biệt ấn tượng với bài diễn văn của thầy Hiệu trưởng. Tôi lắng nghe và ngấm trọn những lời của thầy về trách nhiệm của mỗi học sinh khi được học tập ở một ngôi trường giàu truyền thống. Tôi xúc động và bâng khuâng man mác khi nghe một học sinh lớp mới phát biểu những cảm xúc đầu tiên.

Buổi lễ tan, chúng tôi học ngay những bài học mới. Đúng như chúng tôi cảm nhận, kiến thức mới, lạ và khá khó. Thế nhưng sự trầm lắng chỉ thấy ở lớp tôi trong buổi học đầu tiên. Những ngày sau đó, quen bạn, quen thầy, chúng tôi tự nhiên đã sôi nổi hẳn lên. Lớp học háo hức và thân thuộc chẳng khác gì khi đang học trong lớp chín.

Cuối tuần, chúng tôi bắt đầu tham gia lao động. Phải góp một cái gì đó cho ngôi trường mới, ta mới thêm quý thêm yêu. Ngày lao động tuần đầu tiên thật là thích thú. Sân trường có nhiều cây to nên có bao nhiêu lá rụng. Hôm trước trời lại mới mưa nên lá rụng càng nhiều. Lá ướt lẹp chẹp. Cả lớp mang chổi đi mà không dùng được bèn cứ thế thi nhau nhặt lá bằng tay! Có cậu con trai hí hửng mang đến tặng cô bạn gái chiếc lá vàng thật đẹp, cô bạn xúc động cảm ơn, chẳng ngờ đằng sau mặt lá có chú sâu đang ngoan ngoãn ẩn mình. Đám con gái kêu ré lên sợ hãi, còn bọn con trai ha hả cười đắc chí, rồi lại xin lỗi, lại bắt đền bằng những chiếc kẹo thủ sẵn từ ở nhà đi! Giờ lao động vì thế mà chẳng thấy mệt nhọc, chỉ thấy vui nhộn, chỉ nghe thấy tiếng cười. Đám con trai mới lớn thích “làm anh” thiên hạ nên chỉ cần một giọng con gái thỏ thẻ “anh ơi” là cả Thế Anh, Tuấn Anh, Hải Anh, Ngọc Anh đều quay lại và xoắn xuýt. Tôi cũng hân hạnh được tặng một cái tên mới “Diệp còi”! Những trận cười giòn giã bật ra. Cả lớp vui và thân thiện, gắn bó như một gia đình nhanh không kể nổi.

Những hồi hộp, lo lắng, băn khoăn, lạ lẫm nhanh chóng bị khỏa lấp đi. Không khí học tập của lớp tôi ngày càng tốt. Một cách rất tự nhiên và rất âm thầm, tôi và cậu bạn “hàng xóm” ngồi bên bắt đầu “đua sức” trong học tập. Đứa nào cũng cố gắng tìm ra lời giải nhanh nhất, làm bài tập đầy đủ và chính xác nhất để đến lớp trao đổi cho nhau và lại học thêm ở bạn một điều mới lạ.

Tuổi mười sáu chóng buồn và cũng nhanh vui. Mới học cùng nhau tôi cũng chưa thật hiểu hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Trường trung học phổ thông của tôi là như thế. Đối với tôi, nó sẽ là những ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 11

Lứa tuổi học trò của chúng ta, ai mà chẳng có những ngày tự trường vui vẻ cùng với bạn bè, người thân, thầy cô. Ai mà chẳng có những cảm xúc mới lạ khi ngày đầu tiên được đi học. Và tôi cũng vậy, mặc dù đã bao lần được đón ngày khai giảng, đã bao lần được vui vẻ cắp sách đến trường nhưng sao lần này thì lạ quá! Cảm giác dường như lần đầu tiên được đi học vây. Bởi, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường này – trường THPT thị xã Quảng Trị.

Từ lúc còn học cấp hai , đã biết bao lần tôi mơ ước được học dưới mái trường này, rồi cứ thế tôi cứ thầm nghĩ và nuôi hi vọng rằng mình sẽ được học ở đây, ở ngôi trường với nhiều bề dày thành tích như thế này! Thời gian dần trôi, mọi sự cố gắng nỗ lực của tôi đã thành công , tôi đã đậu cấp ba . Ngôi trường mà tôi đã được vào không nơi nào khác chính là người THPT thị xã Quảng Trị – nơi tôi đã hàng ao ước bao lâu nay. Cảm giác khi nghe tin được học ở đây và may mắn hơn nữa là được xếp vào lớp 10A2 lại càng khiến tâm trạng của tôi thêm phấn chấn, mừng rỡ .

Ngày đầu tiên đi học , lòng tôi bỗng rối bời và bỡ ngỡ làm sao! Lúc đó , tôi chỉ muốn có ai bên cạnh nắm tay và đưa vào lớp. Thật giống là một cô cô bé quá con nít phải không ? Bao năm nay . tôi đã quen tựu trường dưới ngôi trường cấp hai quen thuộc và thân thương của mình . Tôi cứ suy nghĩ về những hàng cây, ghế đá. Nơi mà chúng tôi đã từng nô đùa , vui chơi ở đó . Nhưng bây giờ thì khác , tôi chẳng có những hình ảnh nào quen thuộc , thân thương như trước kia nữa. Bởi, đây là lần đầu tiên tôi bước vào ngôi trường này . Đứng trước cổng trường , ngôi trường đã hiện ra trước mắt tôi . Đó là một dãy nhà ba lầy y như là một tòa lâu đài to lớn vậy. Chắc tại bỡ ngỡ quá nên tôi mới nghĩ như thế. Nhưng sao những bước chân nặng nề đến thế. Tại sao tôi không bước nổi? Mọi người khác đều có thể làm được kia mà, tôi cũng phải dũng cảm lên chứ!

Dọc đường, tôi cứ thầm mong rằng lớp học sẽ có những bạn cũ của mình. Nhưng không, xung quanh tôi đây, trong cái lớp học này, chỉ toàn là những gương mặt mới lạ mà thôi. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ! Những nỗi sợ hãi đó đã tan nhanh đi khi những người bạn mới đã vui vẻ chuyện trò và bắt chuyện cùng với tôi. Tôi thầm cảm ơn trời đã cho tôi quen với những cô cậu học sinh này. Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Không biết cô có hiền hay không nhỉ? Tôi tự nghĩ. Trước mắt tôi đây là một người phụ nữ với hình dáng thân quên, mái tóc dài với khuôn mặt rất đỗi nhân từ. Nhìn cô mà tội lại nhớ tới cô Lan, một người cô và cũng như là một người mẹ đối với tôi. Cô là người đã dạy tôi lúc còn học cấp hai. Và ngay giờ đây, cô giáo chủ nhiệm mới của tôi lại rất giống cô Lan, rất đỗi nhân từ và hiền hậu. Cô giới thiệu là giáo viên phụ trách bộ môn Toán và cũng là người chủ nhiệm của chúng tôi, cô tên Dung. Buổi gặp mặt đầu tiên, cô ân cần dạy bảo chúng tôi về việc học tập, ý thức của bản thân đối với trường, lớp, thầy cô giáo và bạn bè. Lời cô nói thật nhẹ nhàng làm sao, có lẽ cô xem chúng tôi như là những đứa con của mình vậy. Và có lẽ, đó cũng chính là bài học đầu tiên mà chúng tôi được học khi bước vào trường.

Sáng ngày khai giảng , bầu trời thật yên bình, ấm áp. Những tia nắng chói chang đang còn núp sau những cành cây phượng vĩ. Mang trên mình bộ áo trắng tinh khôi, tôi vui vẻ làm sao. Giờ đây , tôi đã trở thành một cô nữ sinh thật rồi. Đã bao lần mơ ước được diện tà áo trắng, hôm nay đây, điều đó đã trở thành hiện thực. Giữa sân trường này, giữa những khuôn mặt rất đỗi thân quen và cũng có những khuôn mặt lạ lẫm này, cảm giác bỡ ngỡ, xao xuyến, hãnh diện xen lẫn niềm vui mới kì lạ làm sao!

Ba tuần học đã trôi qua , tôi đã quen hết với các bạn mới, thầy cô mới. Mọi thứ dường như không còn xa lạ với tôi nữa. Tôi đã thích nghi với môi trường mới này. Những tiết học thú vị, những buổi ra chơi vui vẻ. Tất cả đã gây ấn tượng tốt trong tôi .

Được học dưới một mái trường có nhiều bề dày thành tích như thế này, tôi nguyện sẽ cố gắng học tập thật giỏi để không phụ lòng thầy cô, bạn bè, cha mẹ. Và cảm giác ngày đầu tiên bước vào trường này, tôi sẽ không bao giờ quên.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 12

Trong cuộc đời của mỗi con người sẽ có những khoảnh khắc thật sự có ý nghĩa. Bước vào mái trường cấp III, với bao nhiêu là niềm vui của tuổi học trò, khoảng thời gian thướt tha bên tà áo dài trắng, tung bay cùng những kỉ niệm thân thương với bạn bè và thầy cô. Và khoảnh khắc đó, có lẽ chính là lúc này đây, khi mà tôi đặt chân bước vào ngôi trường Võ Thị Sáu.

Võ Thị Sáu- một nữ anh hùng tuổi 16 đầy mơ mộng, 1 cô gái rất trẻ, trong trắng, sống rất lạc quan nhưng có tinh thần dũng cảm và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Đó là tên của ngôi trường thân thương sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này. Võ Thị Sáu là một ngôi trường có lịch sử khá lâu đời, với khoảng sân rộng rãi, hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy có chút cổ xưa nhưng vẫn mang lại cho học sinh chúng tôi một cảm giác thoải mái và thân quen.

Ở ngôi trường này, các thầy các cô như là những người cha người mẹ, thật vậy, có nhiều lúc nhờ sự động viên và nhiệt tình của thầy cô làm cho bao nhiêu áp lực, mệt mỏi của việc học tập gần như tan biến. Được làm quen với trường ngay từ những tháng hè, tôi đã có dịp tìm hiểu đôi nét về nơi đây. Vậy nhưng, sao hôm nay tôi có cảm giác lạ quá! Trong lòng tôi, lâng lâng đến khó tả, chắc vì đây là lần đầu tiên tôi được mặc áo dài trắng, ra dáng một nữ sinh cấp III với bao nhiêu là kỉ niệm sẽ còn đợi tôi trong khoảng thời gian tới. Đúng rồi Vì hôm nay là ngày khai trường, hôm nay là ngày đầu tiên chính thức bắt đầu cho 3 năm học cấp III của tôi. “Ôi! Cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ. Thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới.”

Tôi cứ ngỡ, lên cấp III áp lực học tập nặng nề sẽ làm tan đi hết những tiếng cười trong trẻo, những nụ cười hồn nhiên nhưng không, tôi đã lầm. Đến với mái trường Võ Thị Sáu sẽ là một trang mới trong kí ức học sinh của tôi. Từ ánh mắt, nụ cười, từng lời dặn, những cử chỉ hỏi han, quan tâm của các thầy các cô ở đây làm lòng tôi như ấm lại, tôi chợt nhớ đến cái cách mà các thầy các cô cầm tay từng học trò của mình để nắn nót từng nét chữ như hồi còn cấp I. Tôi may mắn vì được học vào lớp chuyên, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi còn khá trẻ, giọng cô ấm, lời nói nhẹ nhàng và đặc biệt là : như những thầy cô khác, cô có một tấm lòng, một lòng nhiệt thành với các học sinh của mình. Bạn bè ở đây, cho dù chỉ là những người bạn không quen, chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi có cảm giác thân thuộc như là anh em trong gia đình của mình. Họ- Những học sinh của ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu này, và đặc biệt là những anh, em trong tập thể lớp 10A8 của tôi luôn mang đến cho nhau tiếng cười, họ đến với nhau bằng tất cả lòng chân thành, không ích kỉ, nhỏ nhen và điều quan trọng nhất là : chúng tôi sẽ đoàn kết bên nhau để vượt qua những khó khăn không chỉ trong ba năm học mà còn cả chặng đường tương lai phía trước.

Chỉ ngay trong những buổi sinh hoạt đầu tiên, tôi đã nhận ra ngay đây thật sự là một ngôi nhà chung, một tập thể vô cùng đoàn kết không những trong phạm vi lớp học mà là toàn trường. Các bạn cùng giúp nhau tiến bộ, các thầy cô nhiệt tình chỉ dẫn cho các bạn từng li từng tí một. Trong một tương lai không xa, tôi tin chắc rằng trường Trung học Phổ thông Võ Thị Sáu sẽ ngày càng phát triển hơn nữa, ngày càng phát huy được truyền thống “dạy tốt học tốt” vốn có của trường.

Và, còn có một điều mà tôi có thể chắc chắn đó là: Ngôi trường này sẽ là cái nôi chắp cánh cho tất cả học sinh chúng tôi bay vào tương lai đang rộng mở phía trước.

Mai này, khi xa rồi có ai còn nhớ đến mái trường thân thương cũng như kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào nơi đây. Thời gian không bao giờ là ngừng trôi, vì vậy chúng ta phải giữ thật chặt không chỉ hiện tại mà là cả con đường tương lai phía trước.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 13

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên hông có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường” đó cũng chính là cảm giác của tôi khi nhớ lại những buổi tựu trường khi vào cấp ba. Năm nào ngày tựu trường của đem lại cho tôi những cảm xúc bâng khuâng, xao xuyến lạ kì, nhưng có lẽ ấn tượng nhất, sâu sắc nhất chính là buổi tựu trường đầu tiên khi tôi bước vào trường phổ thông.

Ngôi trường mà tôi học là ngôi trường mà bất cứ ai cũng ao ước được học tập, đó là trường chuyên của tỉnh, nơi hội tụ những thầy cô giáo tốt nhất. Tôi đỗ vào trường như một sự may mắn. Tôi vốn học khá ở trong lớp toàn những bạn học kém, nên cái khá của tôi cũng chỉ ở mức bình thường so với các bạn trường khác. Nhưng từ nhỏ tôi đã có ao ước được học tập dưới mái trường này khi thấy sự nguy nga, trang nghiêm của nó trong một lần vô tình đi ngang qua trường. Chính ấn tượng ấy khiến tôi có quyết tâm cao hơn bao giờ hết, tôi lao vào học tập để cố đuổi kịp những bạn khác. Ngày đi thi, tôi mang hết vốn kiến thức nhỏ bé của mình vào làm bài, tôi không hi vọng mình sẽ đỗ, nhưng tôi vui vì mình đã cố gắng hết sức. Ngày tôi biết tin đỗ vào chuyên Văn của trường, tôi vỡ òa trong niềm vui và hạnh phúc. Tôi mường tượng về buổi tựu trường đẹp đẽ, mà sau buổi tựu trường đó tôi sẽ chính thức là một phần của mái trường thân yêu này.

Trước ngày khai giảng độ ba ngày, ngày nào tôi cũng đi qua trường, ngắm nhìn và chiêm ngưỡng vẻ uy nghi, trầm mặc của nó từ xa. Ngôi trường vẫn mang vẻ trang nghiêm như thuở nào nhưng nay đã được khoác lên mình bộ quần áo mới màu xanh nhạt mát mắt, nhưng tôi vẫn có đôi chút lưu luyến với vẻ rêu phong, cổ kính trước đây.

Đêm trước ngày khai trường, tôi hồi hộp không sao ngủ được. Tôi nằm trằn trọc, nghĩ đến ngày mai được gặp bạn mới thầy mới, mặc dù trước đó chúng tôi đã được gặp nhau một lần khi đi tập trung lúc nhận được nhận giấy báo trúng tuyển. Nhưng sao lòng tôi vẫn nôn nao hồi hộp, tôi ước trời có thể sáng nhanh thật nhanh để tôi đến trường. Tôi dậy, ngắm nhìn sách vở mình đã chuẩn bị, ngắm bộ áo dài trắng muốt đã được mẹ là lượt phẳng phiu để mai tôi mặc đến trường. Nhìn bộ áo dài bỗng dưng tôi mỉm cười, vì hạnh phúc, vì sung sướng, có cảm giác như mặc chúng vào tôi sẽ trở thành thiếu nữ. Tôi đem ý nghĩ ngọt ngào ấy vào giấc ngủ.

Sáng hôm ấy là buổi sớm mùa thu gió nhẹ, trời trong xanh bởi đêm qua một cơn mưa rào đã cuốn trôi biết bao bụi bẩn đi. Bầu trời trong xanh như một tấm kính khổng lồ, nắng thu nhàn nhạt, cùng với những đám mây lững lờ, chậm rãi trôi trên bầu trời. Tôi guồng chân đạp những vòng xe lớn để nhanh nhanh đến trường. Dòng sông Đà đã đổi màu tự khi nào, màu đỏ phù sa đã đi đâu mất nay chỉ còn lại màu xanh ngọc bích, nước trong nhìn thấu xuống đáy. Trên đường có biết bao bạn như tôi, những tà áo dài trắng tung bay trong buổi sáng mùa thu dịu ngọt.

Không khí ở trường tươi vui, rộn rã, ai cũng mang trên mình khuôn mặt hớn hở, háo hức. Người vui vì được gặp lại thầy cũ, bạn cũ, người háo hức vì chuẩn bị bước vào môi trường mới với biết bao cơ hội và thách thức. Lòng tôi xốn xang, mọi thứ trước mắt dường như đẹp đẽ, ấn tượng hơn. Ấn tượng nhất với tôi có lẽ là bài diễn văn của thầy hiệu trưởng. Thầy thấp và hơi đậm người, trán hói, đôi kính cận dày trên khuôn mặt to tròn, phúc hậu. Giọng thầy trầm ấm và đầy uy lực. Cả hội trường ngồi im phăng phắc nghe những lời thầy dặn dò, trao truyền lại cho thế hệ tương lai. Sau lời phát biểu của thầy một tràng pháo tay rộn vang cất lên như để hưởng ứng và cam kết thực hiện những lời thầy đã nói. Trong tôi trào lên niềm hứng khởi và sự quyết tâm lớn cho năm học mới.

Cảm giác ngượng ngùng với bạn bè xung quanh biến đi đâu mất. Một cách rất tự nhiên chúng tôi làm quen và trò chuyện với nhau. Và thật kì lạ tôi có cảm giác đã quen cậu bạn ngồi kế bên từ lâu lắm rồi. Chúng tôi vào lớp làm quen với mọi người, với giáo viên chủ nhiệm – một cô giáo gầy, nhỏ người, khuôn mặt có nét gì đó khắc khổ nhưng giọng giảng văn tuyệt hay. Tiết học đầu tiên cô đã cho tôi những ấn tượng không thể nào quên.

Những cảm xúc ngọt ngào về buổi tựu trường hôm ấy vẫn như đâu đây lẩn khuất trong tâm trí tôi. Nó chính là nguồn động lực để tôi cố gắng hơn nữa, phát huy truyền thông của trường, chắp cánh mơ ước của tôi. Những kỉ niệm trong sáng ấy mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 14

Với tuổi học trò, ai cũng có những mơ mộng của riêng mình, nhưng có lẽ cái mơ mộng, khát khao đạt được ước mơ vào cánh cửa tương lai ấy mạnh mẽ nhất là ngôi trường Trung học phổ thông.

Khi được bước chân vào cánh cửa của trường Trung học phổ thông hầu hết học sinh chúng em đều có chung tâm trạng nao nao của buổi tựu trường. Đây cũng là bước ngoặt minh chứng cho sự trưởng thành trong cuộc đời của mỗi học sinh để bước sang môi trường sinh viên mới.

Sẽ chẳng bao giờ em quên được ngày đầu tiên em đến với mái trường THPT. Bước vào ngôi trường mới, bạn mới em mang theo bao niềm vui, sự hãnh diện và cả sự nhút nhát, rụt rè cùng bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong em. Ấn tượng đầu tiên khi em vào trường không phải bạn mới, thầy cô mới mà là khung cảnh của trường, nơi mà sau này đã cho em rất nhiều cảm xúc buồn vui, những kỷ niệm đi theo em suốt cuộc đời với những người bạn thân thiết như gia đình vậy. Những ấn tượng ấy sẽ đọng lại mãi trong tâm hồn em, nó sẽ luôn đong đầy kỷ niệm.

Ngày nhập trường là một ngày nắng nhẹ của tháng 9, khí trời dìu dịu êm ái nhờ những cơn gió thổi nhè nhẹ, trên sân trường lác đác vài lá bàng già bay theo chiều gió. Nhìn từ xa ngôi trường trông rất đồ sộ, trường em có tất cả 3 tòa nhà 4 tầng với màu sơn trắng, xung quanh là hàng cây sồi to chạy dọc bao bọc quanh trường tỏa bóng mát trong những ngày hè oi bức. Khoảng không gian trong sân trường được tô điểm bở cây hoa bằng lăng, cây phường và những cây hoa ngọc lan. Trên cành cây những chiếc lá rung rinh theo làn gió như chào đón tân học sinh mới của trường. Những cặp mắt lạ lẫm vừa quan sát vừa nhìn ngắm không gian của trường. Nhưng ấn tượng nhất vẫn chính là những thảm cỏ, những khuôn viên trồng đủ các loại hoa được chăm sóc cắt tỉa cẩn thận.

Khi biết mình đã đỗ vào trường em đã chuẩn bị tâm lý và đồ dùng sách vở cẩn thận nhưng thực tế trong lòng em vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp đều mới. Đứng trước ngôi trường khang trang, và không gian thoáng đãng em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng của bố mẹ.

Chính hình ảnh của thầy cô giáo đã làm cho em phần nào bớt đi sự lo lắng lạ lẫm vì môi trường xung quanh em. Giọng nói ấm áp của thầy cô với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba. Bản thân tôi đã thấy mình trưởng thành hơn và không còn suy nghĩ trẻ con nữa phải cố gắng học tập vì tương lai mai sau của bản thân.

Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày lịch sử về truyền thống hiếu học và dạy học. Nhưng điều quan trọng trong lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự tin yêu của thầy cô và để truyền thống tốt đẹp của nhà trường mãi mãi được gìn giữ.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 15

Trong cuộc đời của mỗi người, chúng ta chắc hẳn sẽ có những sự kiện mang tính bước ngoặt lớn. Đó có thể là lần đầu tiên bạn cất lên tiếng nói bi bô, lần đầu tiên bạn chập chững bước từng bước chân, lần đầu tiên bạn cắp sách tới trường. Đối với tôi, để lại nhiều dấu ấn sâu đậm nhất chính là ngày đầu tiên tôi bước vào mái trường THPT Dương Xá.

Tôi nghĩ rằng, ai cũng có rất nhiều cảm xúc khó có thể diễn tả được vào ngày đó. Trước đó, chúng tôi đã trải qua một thời gian ôn tập dài và đầy căng thẳng để có được một tấm vé vào trường THPT công lập nào đó. Với tôi, đó là khoảng thời gian đầy khó khăn bởi tôi học gần kém nhất lớp, nhất là về môn Toán. Có một khoảng thời gian đầy áp lực từ bài vở, thầy cô, gia đình và có lúc tôi còn có ý định buông xuôi. Nhưng có một bàn tay đặt lên vai tôi và nói “ cố gắng em ạ, nhất định thành công!” đó là lời của cô giáo dạy môn văn của tôi khiến tôi có thêm động lực. Và cứ vậy, tôi cố gắng không ngừng và đạt được thành công chính là ngày hôm nay. Tôi đi thẳng và bước qua cánh cổng của ngôi trường cấp ba mà tôi hằng mong ước và cũng có rất nhiều các bạn học trò như tôi ao ước được vào mái trường này.

Ngày hôm đó, tôi nhớ là khoảng giữa tháng 8, đó cũng là ngày nhập học, nhận lớp và cô giáo. Sau tiếng gọi loa là rất nhiều các bạn học sinh như tôi xếp hàng ngay ngắn. Chúng tôi biết được lớp của mình qua tấm bảng dán gần cổng trường. Lần đầu tiên bước vào trường để lại ấn tượng với tôi chính là khoảng sân trường. Trước đó, tôi học trường làng nên sân trường bé lắm. Nhưng sân trường mà tôi đang đứng bây giờ rất rộng, rất lớn. Trên sân trường còn trồng rất nhiều những cây cổ thụ, thân to. Tôi đoán là nó được trồng từ khi trường mới thành lập. Nghe nói, trường tôi thành lập được hơn 40 năm rồi. Tôi nhìn lên bục sân khấu, trên đó có in dòng chữ “Tiên học lễ, hậu học văn” đầy ý nghĩa biết bao. Tôi quan sát tất cả mọi nơi, ở đây xa lạ quá từ bạn bè, thầy cô. Thỉnh thoảng, tôi chỉ gặp được hai, ba bạn cùng trường cũ nhưng khác lớp. Chúng tôi xếp hàng ngay ngắn và nghe những quy định của trường. Tiếp đến, chúng tôi nhận cô giáo chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm lớp tôi tên Thủy dạy môn Sinh học. Cô nhìn rất hiền, khuôn mặt tròn phúc hậu lắm. Chúng tôi theo cô lên lớp.

Vào lớp, đó mới chính là khoảng thời gian tôi kết thân được rất nhiều bạn mới. Chúng tôi bắt đầu hỏi tên nhau, ở đâu, trước đây học trường nào? Ở môi trường mới này, bạn bè nhiều hơn rất nhiều, chúng tôi có khi nhà ở xa nhau cách đến gần chục cây số. Vậy mà, lần đầu tiên gặp nhau, làm quen với nhau mà như đã thân thiết từ lâu lắm rồi. Tôi vui lắm vì được kết bạn với nhiều bạn mới. Tôi còn được cô giáo và các bạn bầu làm lớp trưởng. Cô bé rụt rè trước đây đã không còn, thay vào đó, tôi cảm thấy mình cần phải tự tin hơn, mạnh dạn hơn. Ở lớp học này, bạn bè này, thầy cô này tôi sẽ học được rất nhiều điều mới và bổ ích.

Vậy là ngày nhập học của tôi cũng kết thúc. Một cảm giác vui sướng và đầy hãnh diện trong tôi trước thành quả mà tôi đã cố gắng. Tôi tự hứa với bản thân mình cần học tập, trau dồi nhiều hơn nữa để thành công trong bước đường sắp tới.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 16

“Có những ngày hè không hề trở lại
Để tiếng ve nặng trĩu cánh phượng hồng.”

Người ta thường nói: Tuổi học trò là tuổi đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Mỗi mùa phượng vĩ đi qua, chúng ta lại bắt đầu những năm học mới với bao kỉ niệm đẹp. Và tôi cũng vậy, cánh cửa THCS đóng lại, mở ra ngôi trường THPT Hiệp Hoà số 1 trong tôi. Những người thầy cô, bạn bè nơi đây đã để lại trong lòng tôi những ấn tượng sâu sắc nhất về ngày đầu tiên.
Tạm biệt tuổi mười lăm, tạm biệt chiếc khăn quàng trên vai, tạm biệt những thứ chỉ còn lại là kỉ niệm dưới mái trường THCS. Giờ đây, chuẩn bị hành trang để bước vào trang sách mới của cuộc đời mình, tâm hồn tôi lại rạo rực bao cảm xúc nâng khuâng, lưu luyến đến lạ thường. Kết thúc ba tháng hè ôn luyện vất vả. Đến giây phút này tôi vẫn chưa thể tin được tôi đã là một học sinh, một thành viên nhỏ trong đại gia đình Trường THPT Hiệp Hoà số 1.

Ngày đầu tiên đến trường cũng là ngày đầu tiên bước vào tháng Tám. Đúng như cách mà người ta thường nói : Mùa thu là mùa tựu trường. Hôm đấy, thời tiết mát mẻ với khoảng bầu trời xanh ngát, gió heo may mang đôi chút hương lạnh của tiết trời thu. Tôi chợt nhận ra cảm xúc của chính mình, lòng tôi có gì đó hồi hộp, nâng khuâng. Tôi cũng giống như các bạn khác, chúng tôi như trở lại ngày đầu tiên vào lớp 1. Cảm xúc vẫn vẹn nguyên và tròn đầy như ngày nào. Tôi ngước mắt nhìn bầu trời, rồi lướt mắt qua bốn xung quanh. Ngôi trường THPT quả thật ấn tượng với năm dãy nhà tầng lớn bao quanh, khang trang, sạch đẹp. Tôi tưởng tượng như mình được thu bé lại. Nơi đây hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Chúng tôi được phân lớp và nhận giáo viên chủ nhiệm. Ấn tượng đầu tiên đối với tôi khi nhận lớp mới là lớp có 42 bạn nữ và 4 bạn nam. Đây là một điều quá sức tưởng tượng của tôi, đến tận bây giờ tôi vẫn thắc mắc tại sao nhà trường lại chia lớp như vậy… Chắc các bạn sẽ nghĩ lớp tôi đông nữ như vậy chắc hẳn sẽ có một cô giáo chủ nhiệm. Nhưng không, lại thêm một điều bất ngờ khác. Chủ nhiệm lớp tôi là một thầy giáo. Thầy là một người vui tính, hoà đồng với học sinh, quan tâm và dạy bảo chúng tôi rất chi tiết nội quy mà chúng tôi phải thực hiện ở ngôi trường mới, phải có ý thức trách nhiệm với bản thân và nhà trường. Đây là bài học đầu tiên mà tất cả chúng tôi được nghe từ thầy!

Rồi những ngày học đầu tiên bắt đầu. Không giống như những gì tôi suy nghĩ bấy lâu. Thầy cô giáo của trường THPT Hiệp Hoà số 1 quả thực rất thân thiện, nhiệt tình và tận tụy với học trò. Tất cả đều mới mẻ nhưng thật thân thương,…Ý nghĩ về trường, về thầy cô có chút khang khác, có chút ngỡ ngàng, lạ lẫm. Thật không hổ danh là những người lái đò đã đưa bao thế hệ học sinh cập bến thành công. Không quản gian lao, vất vả mưa nắng lên lớp. Cảm xác xa lạ trong tôi gần như tan biến. Quả thực là : “Cô giáo như mẹ hiền” Chúng tôi được đón nhận những bài học cả về lí thuyết lẫn lối sống, cách ứng xử hàng ngày. Sự ân cần giảng dạy của các thầy cô đã làm những học sinh lớp 10 như chúng tôi vơi đi phần nào nỗi lo sợ về ngôi trường “mới tinh” của mình. Nhờ thầy cô mà chúng tôi đã hiểu và ý thức được vì sao những anh chị đi trước thường nói rằng “Cấp 3 là quãng thời gian vất vả nhưng cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người”. Chìa khoá cuộc đời của mỗi chúng tôi nằm ở đây và chính thầy cô là người trao nó cho ta. Bởi vậy, tất cả chúng tôi thực sự phải cố gắng! Tôi tin rằng. Chính từ ngôi nhà THPT Hiệp Hoà số 1 này, là sự khởi đầu của những khó khăn, thử thách mà tôi sẽ phải vượt qua để có được thành công mà tôi luôn mong đợi. Phải rồi, tôi sẽ hiên ngang bước qua mọi khó khăn, tự tin thách thức với mọi thử thách, cố gắng phấn đấu học tập thật tốt.

Về phía lớp học, và bạn bè trong lớp. Lần đầu tiên gặp mặt có chút gượng gạo, ngại ngùng. Nhưng chắc vì lớp tôi đông con gái nên việc làm quen nhau rất nhanh và không mấy khó khăn. Tôi thật sự rất vui vì lớp mình rất thân thiện. Mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau với tình cảm chân thành nhất. Chúng tôi đã hứa cùng nhau cố gắng học tập và cùng nhau viết lên những kỉ niệm đẹp nhất vào cuốn nhật kí thời học sinh của riêng mình.

Viết đến đây có gì đó như bóp nghẹt tim tôi. Mái trường cấp 3 này không chỉ là nơi tôi – bạn và tất cả chúng ta dừng chân lại ba năm. Ngôi trường THPT Hiệp Hoà số 1 trải qua bao thăng trầm, cùng với bao đội ngũ giáo viên tâm huyết, lớp học sinh chăm ngoan để đạt đến ngày hôm nay: vững mạnh, phát triển, tiếp tục chắp cánh cho ước mơ của triệu triệu con người bay xa. Tôi tự hào vì là lớp thế hệ học sinh của trường, tự hào vì được khoác lên mình gắn logo mang tên Trường THPT Hiệp Hoà số 1. Dẫu thời gian có ngừng trôi, Trái Đất có đổi vòng quay đi chăng nữa nhưng một khi trái tim vẫn còn đập thì tôi sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm của những ngày mới bước vào mái trường cấp 3 với những tia nắng ấm của mùa thu êm dịu.

Đúng vậy, thầy cô và bạn bè trong những ngày đầu tiên bước vào trường THPT Hiệp Hoà số 1 là một kỉ niệm mà tôi luôn cất ở một góc nhỏ trong trí nhớ của mình. Để khi mở ra tôi sẽ vẫn giữ được trọn vẹn cảm giác trong sáng ấy, để tôi có thể ngoảnh lại cảm ơn và tự mỉm cười nói với mình rằng chính nơi đây đã làm quãng thời gian học sinh của tôi trở nên có ý nghĩa. Bởi lẽ vì:

“Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống.

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thuở học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới.”

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT – Mẫu 17

Thời gian trôi đi nhanh quá nhưng với các cô cậu học trò kỉ niệm một thời bước chân vào cấp 3 làm sao có thể nào quên. Đặt chân vào với nhiều thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông.

Trong không khí mát mẻ thêm một chút se lạnh của những cơn mưa đầu thu, lòng tôi lại nhờ vềnhững kỉ niệm đầu tiên của buổi tựu trường. Tháng chín – thời gian cuối thu đầu đông lá vàng bắt đầu rơi cuốn theo hương ổi găng đánh thức cả một miền kí ức thì đó cũng là thời gian mang tôi đến cánh cửa thế giới mới. Tôi đã trải qua thời khắc của Trung học cơ sở và bắt đầu vào mái trường Trung học phổ thông. Tôi vẫn nhớ rõ về ngày đầu tiên đến với mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương I trong không khí mát mẻ của mùa thu, thời gian đẹp nhất của giây phút chuyển mùa. Bầu trời với những đám mây bàng bạc trôi nhẹ, từng vạt nắng trải dài. Tôi thấy mình như đã trưởng thành hơn, chững chạc hơn. Vào trường, lác đác là những chùm hoa phượng nở muộn, hàng ghế đá phủ lá phượng, tôi lại nhớ những kỉ niệm khó phai của tuổi học trò. Nhìn những chú chim non ríu rít hót, khoảnh khắc đó tôi lại bắt gặp những đứa bạn của tôi thuở học chung từ lớp sáu.

Và điều đó cũng là điểm khởi đầu cho một tình đoàn kết, giúp tôi tìm lại kỉ niệm lúc xưa. Tôi đã bắt đầu làm quen môi trường học mới, bạn mới, thầy mới, những tiếng cười đùa giờ ra chơi, những tiếng nói chuyện vui vẻ đã giúp bạn bè gẫn gũi với nhau hơn, khác hẳn với trước kia đó là sự rụt rè, e ngại của những buổi đầu. Nét mặt hiền dịu, giọng nói ấm áp thầy cô đã làm cho tôi thêm yêu và gắn bó hơn về gia đình thứ hai này. Đây không chỉ là cảm giác của riêng tôi mà còn là của nhiều thế hệ học sinh trong thời gian đầu làm quen với môi trường mới này.

Gần hai tháng làm quen, vui chơi và học tập dưới mái trường, mỗi cô cậu học trò lại có cảm xúc riêng nhưng trong lòng tôi luôn vui vẻ. Mái trường Trung học phổ thông Quảng Xương đón đại biểu cấp Trung ương về dự. Thầy và trò trong niềm vui phấn khởi hứa hẹn năm học niềm tin và hy vọng. Tiếng trống trường mùa thu đã điểm như vội vã thúc giục tôi học tập thật để xứng đáng là một thành viên của ngôi trường Quảng Xương I. Ngôi trường tôi đang học đã dang tay chào đón, thời gian dù có ngừng trôi trái tim con người ta vẫn còn đập tôi sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào ngôi trường trung học phổ thông này.

Lời kết

Qua những gợi ý trên chúng tôi tin rằng trong mỗi độc giả đều đã có cảm nhận của riêng mình về ngày tựu trường đặc biệt này. Hy vọng các độc giả còn lại cũng sẽ tìm được cảm nhận của riêng mình thông qua những gợi ý cực chi tiết của chúng tôi về cảm nghĩ đầu tiên vào trường THPT.

Bài viết cập nhật mới nhất tính đến 10/2022!