Updated at: 30-04-2023 - By: Thầy Vũ Xuân Anh

Admin Chăm Học Bài hôm nay sẽ hướng dẫn các bạn cách “Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn” chuẩn nhất 05/2024.

Dàn bài

1.1. Mở bài:

– Giới thiệu khái quát về tác giả, đoạn trích.

1.2. Thân bài:

 Phân tích tình cảm của Thoóc-tơn với Bấc:

+ Thoóc tơn là ông chủ lí tưởng trong lòng Bấc, đối xử với Bấc như bạn bè, người thân

+ So sánh với những ông chủ khác của Bấc trước khi gặp Thoóc tơn: chăm sóc vì nghĩa vụ, lợi nhuận

 Phân tích tình cảm của Bấc với Thoóc-tơn:

+ Tình cảm phong phú, sâu sắc

+ Vừa thương yêu, vừa tôn thờ, biết ơn, thần phục tuyệt đối

– Đánh giá:

+ Nội dung: hình ảnh con chó Bấc đầy sinh động, hấp dẫn và tình yêu thương loài vật của tác giả

+ Nghệ thuật: nhân hóa, tài năng quan sát, vốn hiểu biết và tình cảm của tác giả với loài vật

3. Kết bài:

– Khẳng định lại giá trị của đoạn trích, nêu cảm nhận

Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn- Mẫu 1

Như được đi theo đoàn người đi đào vàng lên vùng A-lax-ca, Bắc cực mênh mông tuyết trắng, với những cảnh, những con người với bao ấn tượng mạnh mẽ, dữ dội không cùng. Đặc biệt những trang viết về con chó Bấc, viết về mối quan hệ cảm động giữa Giôn Thoóc-tơn với con chó Bấc là hay nhất, cảm động nhất. Nhà văn không miêu tả ngoại hình, sinh hoạt bản năng của con chó Bấc mà đi sâu vào thế giới bên trong, thế giới tâm hồn của con vật, hình như mang nặng tình người hiếm có, cảm động. Đoạn văn Con chó Bấc là một đoạn văn ngọt ngào chất thơ khi nói về một tình thương giao cảm thắm thiết giữa người với vật nuôi.
Có lẽ vì đã trải qua những tháng ngày kéo xe trượt tuyết nặng nhọc, gặp phải những ông chủ độc ác, con chó Bấc mới hiểu sâu sắc thế nào là tình người. Miếng ăn của nó kiếm được là roi vọt, là sự bố thí của những con người tàn nhẫn và đang khát vàng. Cho nên từ ngày con chó Bấc được Giôn Thoóc-tơn cứu sống, nó mới được sống trong “một tình yêu thương thực sự vù nồng nàn lần đầu tiên phát sinh ra bên trong nó”. Nó cũng đã một lần ít ỏi được hưởng hương vị của tình thương khi chưa bị bắt cóc lên bắc cực, đó là những ngày sống trong nhà ông Thẩm phán Mi-lơ giữa thung lũng Xan-ta Cla-ra mơn man ánh nắng.

Con Bấc chẳng bao giờ quên những ngày tháng êm đẹp và ngắn ngủi ấy. Những lần đi săn, đi lang thang với mấy cậu con trai ông Thẩm “tình cảm của Bấc cũng chỉ là thứ tình cảm làm ăn cùng hội cùng phường”. Với các cháu nhỏ ông Thẩm “đó là một thứ trách nhiệm hộ vệ trong niềm kiêu hãnh tự cao tự đại”. Còn với ông Thẩm “là thứ tình bạn trịnh trọng và đường hoàng”.
Lân-đơn đã có một cách nói rất đặc sắc về mối quan hệ của Bấc với những thành viên trong gia đình Thẩm phán Mi-lơ. Bấc chỉ là một con chó săn, một con chó giữ nhà, và là một con chó cảnh. Thế thôi!
Còn từ ngày nó được sống với Giôn Thoóc-tơn, nó được ông chủ, ông bạn mới “khơi dậy” lên trong lòng Bấc những tình thương yêu, những tình cảm chưa hề được hưởng, chưa hề có: “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt… ”
Tinh cảm vui, buồn, thương yêu, giận dữ cũng tựa như dòng nước có độ tràn, có hẹp và mênh mông, có sức chảy nhanh, chậm. Mọi dòng nước đều có nguồn cũng như mọi tình cảm đều có nguồn. Cái nguồn tình cảm sâu xa mà Bấc tìm thấy ở Giôn Thoóc-tơn là anh đã “cứu sống nó”, anh là “ông chủ lý tưởng”. Những người khác nuôi Bấc là xuất phát từ nghĩa vụ và lợi ích kinh doanh để Bấc đi săn, giữ nhà, là vật nuôi làm cảnh và để kéo xe trượt tuyết đi tìm vàng. Còn Giôn Thoóc-tơn đã coi Bấc là “con cái của anh” vậy. Cái nguồn gốc ấy mới sâu sắc và cao quý, vì nó đã vượt hẳn mối quan hệ con vật với con người, đi tới mối quan hệ của tình thương, tình người. Mối quan hệ tình cảm ấy, con Bấc đã cảm nhận được bằng trực giác, bằng cảm xúc, bằng sự tinh nhậy, khôn ngoan mà chỉ có những con chó như con Bấc mới có.
Giôn Thoóc-tơn “đã chăm sóc”, lúc là một lời chào “hớn hở’’, lúc là một cử chỉ “thân ái”, lúc là anh ngồi xuống rất lâu “nói chuyện” với Bấc mà cả hai đều tương thân, đều đồng cảm, đều “thích thú”. Giôn Thoóc-lơn “có thói quen túm chặt lấy đầu Bấc rồi đưa đầu anh vào đầu nó, hoặc lắc nó đảo qua đảo lại, vừa lắc vừa khe khẽ thốt lên những tiếng rủa mù đối với nó lại là những lời nói nựng âu yếm”. Với con Bấc, đó là những giây phút thần tiên mà chỉ có Giôn Thoóc-tơn mới trao cho nó trong sự vuốt ve, yêu thương. Lúc đó, con Bấc cảm thấy “không có gì vui sướng bằng cái ôm ghì mạnh mẽ”, “tiếng rủa rủ rĩ bên tui”. Sự vui sướng của Bấc đến cực độ, có lúc nó cảm thấy “quả tim mình nhảy tung ra khỏi lồng ngực”.

Tình yêu thương giữa người và vật nuôi cũng có “cho” có “nhận” trong mối giao cảm, giao hòa, tương tác. Đây là một đoạn văn tuyệt bút nói về mối quan hệ sâu sắc, đẹp đẽ và hiếm có ấy:
“Khi được buông ra, nó bật đứng dậy thẳng lên, miệng cười, mắt hùng hồn diễn cảm, họng rung lên những âm thanh không thốt nên lời, và cứ như vậy trong tư thế đứng yên bất động. Những lúc ấy, Giôn Thoóc-tơn lại kêu lên, trân trọng: “Trời đất! Đằng ấy hầu như biết nói đấy!”.
Bấc như một đứa trẻ giàu tình cảm, nó “có một kiểu biểu lộ tình thương yêu gần giống như làm đau người ta”. Nó hay cắn vào tay Giôn Thoóc-lơn “ép răng xuống mạnh đến nỗi vết răng hằn vào da thịt một lúc sau mới mất”. Và chỉ có anh mới cảm nhận một cách hạnh phúc rằng “cái cắn vờ ấy là cử chỉ âu yếm, yêu thương”.
Lân-đơn với tình yêu thương loài vật, với cái tài quan sát và diễn tả, đặc biệt ông đã phát hiện ra, đã “sống” với những rung động, với những biến thái tâm tình, ông đã tả, hiểu được” ngôn ngữ riêng của một vật nuôi đã được thuần dưỡng và gắn bó lâu đời với con người, một vật nuôi khôn nhất, trung thành nhất và giàu tình cảm nhất, để nói lên một cách xúc động về mối quan hệ “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến mức cuồng nhiệt” giữa Giôn Thoóc-tơn và con Bấc.
Nếu như phần đầu, nhà văn đã lấy mối quan hệ giữa con Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ để làm nổi bật mối tình yêu thương đặc biệt giữa con Bấc với Giôn Thoóc-tơn, thì ở phần giữa ông lại so sánh cách biểu hiện tình cảm của con Bấc và những con chó khác đối với chủ, mỗi con một vẻ. “Xơ-kit có thói quen thọc cúi mũi của nó vào dưới bàn tay của Thoóc-tơn rồi hích, hích mũi cho đến khi được vỗ về. Lúc thì tựa cái đầu to lớn của nó lên đầu gối của Thoóc- tơn”. Còn Bấc thì diễn đạt tình thương yêu bằng “sự tôn thờ”, sung sướng đến “cuồng lên ” khi được Thoóc-tơn “vuốt ve” hoặc “nói chuyện ” với nó. Thế giới loài vật được Lân-đơn nhìn nhận và miêu tả như thế giới con nguời tràn ngập tình yêu thương và biết sống trong sự giao cảm đầy hạnh phúc ! Con Bấc “thường nằm phục ở chân Thoóc-tơn hàng giờ, mắt hau háu, tỉnh táo, linh lợi, ngước nhìn thẳng vào mặt anh, chăm chú vào đấy, xem xét kỹ nét mặt, theo dõi với một mối quan tâm đặc biệt từng biểu hiện thoáng qua, mọi cử động hoặc đổi thay trên thần sắc”. Có lúc con Bấc ngắm nhìn chủ từ phía sau, và bằng linh cảm, giao cảm giữa người và chó, anh quay đầu nhìn lại, đôi mắt Thoóc-tơn “tỏa rạng tình cảm tự đáy lòng”, còn “tình cảm của Bấc cũng ngời ánh lên qua đôi mắt nó.

Cách ngồi, cái ngước nhìn, cái lắng nghe và theo dõi cặp mắt và ánh mắt của con chó Bấc hiện lên trên trang văn như một linh hồn người, trong biểu cảm có chiều sâu lí trí, trong tâm hồn có cả chiều cao của tư duy. Con chó Bấc không chỉ có tình yêu thương mà còn có cả những suy nghĩ sống bên “Ông chủ lí tưởng”.
Con chó Bấc cũng có nỗi lo. Cuộc đời ba chìm bảy nổi đã qua, luôn luôn ám ảnh nó, “nó không muốn rời Thoóc-tơn ra một bước”. Nó luôn luôn sợ, Thoóc-tơn cũng lại biến khỏi cuộc đời của nó như Pê-rôn và Phơ-răng-xoa và anh chàng người lai Ê-cốt đã đi qua rồi biến mất trước đây. Cả trong giấc mơ, nó cũng bị nỗi lo sợ này ám ảnh. Đêm nào nó cũng tỉnh giấc giữa chừng, rồi trườn qua giá lạnh đến đứng ở mép lều “lắng nghe tiếng thở đều đều của chủ”. Chi tiết ấy là một nét vẽ cảm động gợi lên trong lòng ta nhiều cảm thương xót xa. À ra thế đó, không chỉ riêng ở con người, mà cả những vật nuôi như con chó Bấc tinh khôn, tình cảm này cũng sợ ly biệt! Nhà văn Lân-đơn đã nói được điều đó và diễn đạt bằng những hình ảnh giàu giá trị nhân bản.
Tóm lại, Lân-đơn đã lấy tình thương đổ tả loài vật. Ông đã miêu tả sống động, hấp dẫn con chó mang tình người. Nó đã sống tình nghĩa thủy chung như con người. Chúng ta học lập ở Lân-đơn nghệ thuật tinh tế, biểu cảm trong miêu tả loài vật. Con chó Bấc nhân hậu, tình nghĩa đã làm cho thế giới tâm hồn chúng ta trở nên phong phú đối với những vật nuôi trong gia đình. Biết sống trong tình người, trong tình thương là cách sống đẹp nhất.

Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn- Mẫu 2

Tình yêu thương là một thứ tình cảm đẹp cần được nuôi dưỡng và giữ gìn. Những cảm xúc đẹp đẽ này không chỉ được trao đổi giữa con người với nhau mà còn được chia sẻ giữa con người và các loài động vật. Trong “Tiếng gọi nơi hoang dã”, chú chó Bấc đã là tấm gương tiêu biểu cho những giá trị nhân văn cao đẹp này. Đoạn trích này như một khúc ca ngọt ngào soi sáng tâm hồn mỗi người đọc về tình cảm yêu thương.

Bấc là một chú chó bị bắt cóc và đưa đến Bắc Cực để làm việc cho những người khai thác vàng. Bấc đã trải qua quãng thời gian sống với những người chủ độc ác, tàn nhẫn, chỉ lo cho mình vì lợi ích của mình. Khi gặp Thoóc-ton, anh ấy coi Bấc như một thành viên trong gia đình, như một người bạn thân nhất. Thoóc-ton đã cứu sống Bấc và trở thành một người chủ lý tưởng cho anh ta. Anh dùng những cử chỉ âu yếm, lời nói thân thiện, vui vẻ, trò chuyện với Bấc. Chính những tình cảm chân thành, giản dị ấy đã lay động tâm hồn Bắc. Anh dành cho Bắc những tình cảm nồng nàn, luôn khiến anh cảm thấy hạnh phúc, được quan tâm, yêu thương. Điều này khiến Bac hài lòng và xem Thoor-ton như một người bạn trung thành.

Có lẽ đó là lý do tại sao Bac có tình cảm sâu sắc và tận tụy với Thoor-ton mà anh chưa từng có với bất kỳ ai khác. Anh hiểu tất cả những cử chỉ yêu thương mà Thoor-ton dành cho anh. Chưa bao giờ Bắc cảm thấy “một tình yêu nồng nàn, mãnh liệt, thành kính và cháy bỏng” như thế. Bac đã dùng những cử chỉ trìu mến, lòng biết ơn và sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Thoor-ton. Anh ta thường há miệng và cắn vào tay Thoor-ton, cắm răng vào thịt anh ta, gây ra những vết hằn sâu. Bac cũng thường nằm dưới chân Thoor-ton, háo hức quan sát anh. Anh sợ rằng Thoor-ton sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Vì thế, anh chưa bao giờ rời xa cậu, kể cả trong giấc mơ. Bắc sợ việc đổi chủ từ khi vào Bắc sẽ khiến anh lo lắng không gắn bó lâu dài, thân thiết với chủ. Anh ta lo lắng cho chủ nhân của mình,

Hình ảnh Bắc được miêu tả rất đẹp và cao thượng, gợi lên trong ta tình yêu và lòng truy tìm con người. Từ bài viết về chú chó, chúng ta càng trân trọng giá trị của tình thương, đánh giá cao và biết ơn những tình cảm tuyệt vời của con người. Chúng ta cần bảo vệ và giúp đỡ những loài vật, đặc biệt là những loài có tình cảm. Có vẻ như tác giả có một tấm lòng cao thượng đối với các loài vật, và những trang tiểu thuyết đầy cảm xúc của ông ta là một minh chứng cho điều đó.

 

 

Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn- Mẫu 3

G. Lân-đơn viết về loài vật với tất cả tình yêu trong trái tim. Trong “Tiếng gọi nơi hoang dã”, ông miêu tả mối quan hệ cảm động giữa chú chó tên Buck và người chủ John Thornton của nó. Mặc dù là một con vật đã được thuần hóa, Buck thể hiện lòng trung thành và tình cảm đối với chủ nhân của mình. Qua vai diễn Bấc, Lân-đơn bộc lộ những cảm xúc quý giá tồn tại ở loài vật thuần hóa. Theo quan điểm của Lân-Đơn, động vật không phải là những sinh vật vô cảm, mà có cảm xúc và tình cảm giống như con người. Phải có tình yêu động vật thì mới viết ra được chúng một cách chính xác và trung thực, như Lân-đơn đã làm với Buck.

“Tiếng gọi nơi hoang dã” là tác phẩm văn học của tác giả Lân-đơn khắc họa sinh động bầu không khí lạnh giá và băng giá của Bắc Cực, với những cánh đồng tuyết phủ bạt ngàn và những con người quyết tâm đi tìm kho báu của Bắc Cực, đó là những mỏ vàng. Tuy nhiên, điểm đặc biệt nhất của tác phẩm này không phải là hành trình đi tìm vàng, cũng không phải là miêu tả đơn giản về sự rộng lớn của Bắc Cực, mà là viết về chú chó Buck và mối quan hệ gắn bó với chủ nhân. Trong tác phẩm này, Buck không đơn thuần được miêu tả như một con vật bình thường, mà thế giới nội tâm của chú được khám phá và được nhìn nhận một cách rất nhân văn.

Ngay cả những bài viết về chú chó Bấc cũng ngọt ngào, cảm động và đầy chất lãng mạn mà Lân – tác giả đã dày công miêu tả và khắc họa. Bấc là chú chó bị bắt cóc đến Bắc Cực để làm chó kéo xe, thực hiện những nhiệm vụ nặng nhọc phục vụ cho mục đích tham lam của chủ nhân. Bấc đã qua tay nhiều chủ, nhưng họ chỉ xem nó như một công cụ để tìm vàng, một con vật không khác gì bất kỳ con vật nào. Hàng ngày, Bấc phải kéo những chiếc xe trượt tuyết nặng nề và đối mặt với cái lạnh cóng của Bắc Cực, công việc không dành cho một chú chó như chú. Tuy nhiên, vì lòng tham, những người chủ của anh ta đã ép buộc anh ta phải làm những công việc này một cách tàn nhẫn.

Là một chú chó có cảm xúc và tình cảm, Bấc có thể cảm nhận được mọi thứ và nhận ra rằng cách đối xử của những người chủ này đối với mình là bất công và tàn nhẫn. Mặc dù anh giúp họ vận chuyển hàng hóa và là bạn đồng hành của họ, nhưng họ không dành cho anh bất kỳ tình cảm hay tình cảm nào mà thay vào đó, anh coi anh như một công cụ chỉ có thể đi lại và làm việc. Hàng ngày, anh ta phải làm việc cực nhọc chỉ để có miếng ăn, và số thức ăn này được đổi lấy những gánh nặng và sự đánh đập của chủ. Những người chủ của anh ta chăm sóc anh ta chỉ vì đó là trách nhiệm của họ, và họ đang lợi dụng anh ta để thỏa mãn lòng tham của mình. Chính vì sự đối xử bất công và tàn nhẫn này mà chú dần hiểu được thế nào là lòng trắc ẩn của con người, và có lẽ chính vì vậy mà chú đã được trải qua những ngày đẹp nhất của cuộc đời khi gặp được người chủ thực sự của mình là Giôn Thoóc-tơn.

Giôn-Thoóc tơn đã cứu sống con chó Bấc và đối xử với nó hết sức ân cần, dịu dàng, không giống như những người chủ trước của nó. Từ khi sống với Thooc-tơn, Bấc cảm thấy vui vẻ và thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Đây là lần đầu tiên Bấc trải qua cảm giác yêu thương sâu sắc và mãnh liệt như vậy. Khi còn ở trong nhà quan tòa Mi-lơ, Bấc chỉ là một con chó săn, một con vật cưng, một vật trang trí. Nhưng đối với chủ nhân mới Giôn Thoóc-tơn, Bấc còn hơn thế nữa. Thooc-tơn không chỉ là một người chủ tốt bụng mà còn là một người bạn trung thành của Bấc. Thooc-tơn là người đầu tiên và duy nhất đã khơi dậy trong Bấc những tình cảm yêu thương, kính trọng và ngưỡng mộ. Mối quan hệ của Bấc với những chủ sở hữu khác là thực dụng, phục vụ những mục đích ích kỷ của họ như săn bắn và kéo xe trượt tuyết để tìm vàng. Tuy nhiên, với Thooc-tơn, Bấc được xem như người bạn đồng hành, thậm chí là người thân trong gia đình. Cảm xúc của Bấc biến đổi rõ rệt, nó đã tìm được chủ nhân thực sự của mình. Giây phút hạnh phúc nhất, xúc động nhất đối với Bấc là khi Thoóc-tơn nhẹ nhàng vuốt ve nó.

Giôn Thooc-tơn có thói quen “…túm chặt lấy đầu của Bấc rồi dựa vào đầu anh vào đầu của nó, hoặc đưa nó tiến tới đẩy lùi, vừa nâng vừa khen phát lên những tiếng phàn nàn mà đối lập với Bấc là những lời nói rối rắm âu yếm”. Bấc cảm thấy hạnh phúc khi được ôm chặt, và tình cảm gắn bó giữa Bấc và Giôn Thooc-tơn đã gây ra sự đồng cảm và mừng cho người đọc. Tác phẩm Con chó Bấc của nhà văn Lân-đơn giản thể hiện vẻ đẹp tinh tế của tình cảm giữa con người và động vật nuôi, đồng thời tải thông điệp về việc Tôn trọng những tình cảm và cảm xúc của động vật. Giôn Thooc-tơn là một nhân vật tốt bụng và yêu thương động vật, và tác động kích thích người đọc suy nghĩ về cách chúng ta đối phó với những loài vật xung quanh chúng ta.

Với tất cả tình yêu của mình dành cho loài vật nhỏ bé này, Jack London đã kết hợp các tài năng văn chương để xây dựng lên một hình ảnh con chó Bấc chân thực, sinh động và hấp dẫn. Tình yêu của Thooc-tơn dành cho Bấc có thể là tình yêu của Jack London dành cho những chú chó, những người bạn thân thiết của con người. Hình ảnh con chó Bấc sẽ luôn sống mãi trong tâm trí và trái tim của các độc giả.

Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn- Mẫu 4

Đọc Tiếng gọi nơi hoang dã của Lân-đơn, ta như được đi theo đoàn người đi đào vàng lên vùng A-la-xca, bắc cực mênh mông tuyết trắng, với những cảnh, những con người với bao ấn tượng mạnh mẽ, dữ dội khôn cùng. Đặc biệt những trang viết về con chó Bấc, viết về mối quan hệ cảm động giữa Giôn Thoóc-tơn với con chó Bấc là hay nhất, cảm động nhất. Nhà văn không miêu tả ngoại hình, sinh hoạt bản năng của con chó Bấc mà đi sâu vào thế giới bên trong – thế giới tâm hồn – của con vật, hình như mang nặng tình người hiếm có, cảm động. Đoạn văn Con chó Bấc là một đoạn văn ngọt ngào chất thơ khi nói về một tình thương giao cảm thắm thiết giữa người với vật nuôi.

Có lẽ vì đã trải qua những tháng ngày kéo xe trượt tuyết nặng nhọc, gặp phải những ông chủ độc ác, con chó Bấc mới hiểu sâu sắc thế nào là tình người. Miếng ăn của nó kiếm được là roi vọt, là sự bố thí của những con người tàn nhẫn và đang khát vàng. Cho nên từ ngày con chó Bấc được Giôn Thoóc-tơn cứu sống, nó mới được sống trong “một tình yêu thương thực sự và nồng nàn lần đầu tiên phát sinh ra bên trong nó”. Nó cũng đã một lần ít ỏi được hưởng hương vị của tình thương khi chưa bị bắt cóc lên bắc cực, đó là những ngày sống trong nhà ông Thẩm phán Mi-lơ giữa thung lũng Xan-ta Cla-ra mơn man ánh nắng. Con Bấc chẳng bao giờ quên những ngày tháng êm đẹp và ngắn ngủi ấy. Những lần đi săn, đi lang thang với mấy cậu con trai ông Thẩm phán “ tình cảm của Bấc cũng chỉ là thứ tình cảm làm ăn cùng hội cùng phường”. Với các cháu nhỏ ông Thẩm “đó là một thứ trách nhiệm hộ vệ trong niềm kiêu hãnh tự cao tự đại”. Còn với ông Thẩm phán “là thứ tình bạn trịnh trọng và đường hoàng”.

Lân-đơn đã có một cách nói rất đặc sắc về mối quan hệ của Bấc với những thành viên trong gia đình Thẩm phán Mi-lơ. Bấc chỉ là một con chó săn, một con chó giữ nhà, và là một con chó cảnh. Thế thôi!

Còn từ ngày nó được sống với Giôn Thoóc-tơn, nó được ông chủ, ông bạn mới “khơi dậy” lên trong lòng Bấc những tình thương yêu, những tình cảm chưa hề được hưởng, chưa hề có: “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt…”.

Tình cảm vui, buồn, thương yêu, giận dữ cũng tựa như dòng nước có độ tràn, có hẹp và mênh mông, có sức chảy nhanh, chậm. Mọi dòng nước đều có nguồn cũng như mọi tình cảm đều có nguồn. Cái nguồn tình cảm sâu xa mà Bấc tìm thấy ở Giôn Thoóc-tơn là anh đã “cứu sống nó”, anh là “ông chủ lý tưởng”. Những người khác nuôi Bấc là xuất phát từ nghĩa vụ và lợi ích kinh doanh để Bấc đi săn, giữ nhà, là vật nuôi làm cảnh… và để kéo xe trượt tuyết đi tìm vàng. Còn Giôn Thoóc-tơn đã coi Bấc là “con cái của anh” vậy. Cái nguồn gốc ấy mới sâu sắc và cao quý, vì nó đã vượt hẳn mối quan hệ con vật với con người, đi tới mối quan hệ của tình thương, tình người. Mối quan hệ tình cảm ấy, con Bấc đã cảm nhận được bằng trực giác, bằng cảm xúc, bằng sự tinh nhạy, khôn ngoan mà chỉ có những con chó như con Bấc mới có.

Giôn Thoóc-tơn “đã chăm sóc”, lúc là một lời chào “hớn hở”, lúc là một cử chỉ “thân ái”, lúc là anh ngồi xuống rất lâu “nói chuyện” với Bấc mà cả hai đều tương thân, đều đồng cảm, đều “thích thú”. Giôn Thoóc-tơn “có thói quen túm chặt lấy đầu Bấc rồi dựa đầu anh vào đầu nó, hoặc lắc nó đẩy tới đẩy lui, vừa lắc vừa khe khẽ thốt lên những tiếng rủa mà đối với Bấc lại là những lời nói nựng âu yếm”. Với con Bấc, đó là những giây phút thần tiên mà chỉ có Giôn Thoóc-tơn mới trao cho nó trong sự vuốt ve, yêu thương. Lúc đó, con Bấc cảm thấy “không có gì vui sướng bằng cái ôm ghì mạnh mẽ”, “tiếng rủa rủ rỉ bên tai”. Sự vui sướng của Bấc đến cực độ, có lúc nó cảm thấy “quả tim mình nhảy tung ra khỏi lồng ngực”.

Tình yêu thương giữa người và vật nuôi cũng có “cho” có “nhận” trong mối giao cảm, giao hòa, tương tác. Đây là một đoạn văn tuyệt bút nói về mối quan hệ sâu sắc, đẹp đẽ và hiếm có ấy:

“Khi được buông ra, nó bật vùng dậy trên hai chân, miệng cười, mắt long lanh, họng rung lên những âm thanh không thốt nên lời, và cứ như vậy trong tư thế đứng yên bất động; những lúc ấy, Giôn Thoóc-tơn lại như muốn kêu lên, trân trọng: “ Tròi đất! Đằng ấy hầu như biết nói đấy!”.

Bấc như một “đứa trẻ” giàu tình cảm, nó có một kiểu biểu lộ tình thương yêu gần giống như làm đau người ta. Nó hay cắn vào tay Giôn Thoóc-tơn “ép răng xuống mạnh đến nỗi vết răng hằn vào da thịt một lúc lâu’’. Và chỉ có anh mới cảm nhận một cách hạnh phúc rằng “cái cắn vờ ấy là cử chỉ vuốt ve”. Lân-đơn với tình yêu thương loài vật, với cái tài quan sát và diễn tả đặc biệt ông đã phát hiện ra, đã “sống” với những rung động, với những biến thái tâm tình, ông đã “hiểu được” ngôn ngữ riêng của một vật nuôi đã được thuần dưỡng và gắn bó lâu đời với con người, một vật nuôi khôn nhất, trung thành nhất và giàu tình cảm nhất, để nói lên một cách xúc động về mối quan hệ “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến mức cuồng nhiệt” giữa Giôn Thoóc-tơn và con Bấc.

Nếu như phần đầu, nhà văn đã lấy mối quan hệ giữa con Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ để làm nổi bật mối tình yêu thương đặc biệt giữa con Bấc với Giôn Thoóc-tơn, thì ở phần giữa ông lại so sánh cách biểu hiện tình cảm của con Bấc và những con chó khác đối với chủ, mỗi con một vẻ. “Xơ-kit có thói quen thọc cái mũi của nó vào dưới bàn tay của Thoóc-tơn rồi hích hích mãi cho đến khi được vỗ về.. Ních thì… tựa cái đầu to lớn của nó lên đầu gối của Thoóc-tơn”. Còn Bấc thì diễn đạt tình thương yêu bằng “sự tôn thờ”, sung sướng đến “cuồng lên” khi dược Thoóc-tơn “vuốt ve” hoặc “nói chuyện” với nó… Thế giới loài vật được Lân-đơn nhìn nhận và miêu tả như thế giới con người tràn ngập tình yêu thương và biết sống trong sự giao cảm đầy hạnh phúc! Con Bấc “thường nằm phục ở chân Thoóc-tơn hằng giờ, mắt háo hức, tỉnh táo, ngước nhìn lên mặt anh, chăm chú, xem xét, hết sức quan tâm, theo dõi từng biểu hiện thoáng qua, mọi cử động hoặc đổi thay trên nét mặt”. Có lúc con Bấc ngắm nhìn chủ từ phía sau, và bằng linh cảm, giao cảm giữa người và chó, anh quay đầu nhìn lại, đôi mắt Thoóc-tơn “tỏa rạng tình cảm tự đáy lòng ”, còn “tình cảm của Bấc cũng ngời ánh lên qua đôi mắt nó”.

Cách ngồi, cái ngước nhìn, cái lắng nghe và theo dõi cặp mắt và ánh mắt… của con chó Bấc hiện lên trên trang văn như một linh hồn người, trong biểu cảm có chiều sâu lí trí, trong tâm hồn có cả chiều cao của tư duy. Con chó Bấc không chỉ có tình yêu thương mà còn có cả những suy nghĩ sống bên “ông chủ lí tưởmg”.

Con chó Bấc cũng có nỗi lo. Cuộc đời ba chìm bảy nổi đã qua, luôn luôn ám ảnh nó, “nó không muốn rời Thoóc-tơn một bước”. Nó luôn luôn sợ, Thoóc-tơn cũng lại biến khỏi cuộc đời của nó như Pê-rôn và Phơ-răng-xoa và anh chàng người lai Ê-cốt đã đi qua rồi biến mất trước đây. Cả trong giấc mơ, nó cũng bị nỗi lo sợ này ám ảnh. Đêm nào nó cũng tỉnh giấc giữa chừng, rồi trườn qua giá lạnh đến đứng ở mép lều “lắng nghe tiếng thở đều đều của chủ”. Chi tiết ấy là một nét vẽ cảm động gợi lên trong lòng ta nhiều cảm thương xót xa. À ra thế đó, không chỉ riêng ở con người, mà cả những vật nuôi như con chó Bấc tinh khôn, tình cảm này cũng sợ ly biệt! Nhà văn Lân-đơn đã nói được điều đó và diễn đạt bằng những hình ảnh giàu giá trị nhân bản.

Kết luận

Hy vọng với các giải đáp trên thì mong là quý độc giả đã biết được cách “Phân tích và nêu cảm nghĩ khi đọc Con chó Bấc trích tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã của G. Lân-đơn” chuẩn và chính xác nhất hiện nay. Các thông tin trên được admin cập nhật cũng như thu thập thông tin từ nhiều nguồn chuẩn xác, hy vọng các bạn sẽ thích và ủng hộ cho Chamhocbai.com.

Bài viết đã được cập nhật mới nhất vào 05/2024!