Updated at: 07-05-2023 - By: Thầy Vũ Xuân Anh

Admin Chăm Học Bài hôm nay sẽ hướng dẫn các bạn cách “Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày” chuẩn nhất 06/2024.

Dàn ý Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách

I. Mở bài

  • Giấc mơ diễn ra như thế nào?
  • Cảm xúc của bạn khi có giấc mơ đó
  • Giới thiệu người bạn thân, Quan hệ với em như thế nào? Cách xa bao lâu? Lí do gì xa cách em lâu thế? Cảm xúc của em khi gặp lại người thân?

Ví dụ:

Tuổi thơ tôi là tháng ngày vô cùng tươi đẹp bên những người bạn vô cùng đáng yêu. Người mà tôi thân thiết và yêu thương nhất là Lan. Nhưng từ lúc học lớp 6 thì Lan cùng với gia đình định cư bên nước ngoài. Từ khi đó, tôi không còn gặp Lan, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi Lan luôn là người bạn tôi yêu quý nhất. Rồi một ngày tôi gặp Lan trong một giấc mơ, mơ giấc mơ thật ý nghĩa.

II. Thân bài

  • Giới thiệu chung về người bạn thân: Người bạn đó bây giờ đang ở đâu? Đang làm gì?
  • Tả người bạn gặp trong mơ: Khi gặp lại quan sát thấy người thân như thế nào? Diện mạo? Hình dáng? Y phục? Cử chỉ? Nét mặt? Động tác? Lời nói…
  • Người bạn có những nét gì khác so với lúc trước khi xa không? (So sánh từ hình dáng bên ngoài với tính cách bên trong trước đó và bây giờ?) và nêu lên Nhận xét và suy nghĩ của bạn.
  • Nhớ và kể lại những kỉ niệm gắn bó với người bạn gặp trong mơ
  • Bạn và người bạn thân đã trò chuyện như thế nào? Nói với nhau những gì?
  • Cuối buổi gặp gỡ những việc gì xảy ra? Cảm xúc của bạn ra sao?
  • Tình huống đánh thức bạn dậy? Tâm trạng bạn như thế nào? Cảm xúc ra sao?

III. Kết bài

  • Giấc mơ tan biến bạn quay trở về hiện thực và ấn tượng sâu sắc nhất của bạn và người bạn thân là gì?
  • Cảm xúc của bạn ra sao, khi nhớ lại cuộc gặp gỡ này?
  • Bạn có cảm nghĩ gì?

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 1

       Ông ngoại là người rất thân yêu đối với em. Trong suốt quãng đời thơ ấu của mình, hình ảnh ông là hình ảnh thân thương yêu quý nhất trong tâm trí em. Ông cho em ăn, ru em ngủ, dạy em vẽ tranh, chơi trò chơi với em. Vậy mà giờ đây, ông không còn bên em nữa. Ông ra đi trong một chiều chủ nhật thật lặng lẽ. Tuy ông đã mất nhưng em vẫn mong phép lạ xảy ra, ông có thể trở về và em đã gặp lại ông trong một giấc mơ của mình.

       Hôm đó, em học rất mệt nên đi ngủ sớm. Sau khi nhắm mắt lại, em thấy mình chìm sâu vào giấc ngủ. Bỗng trước mắt em hiện ra khu vườn thân thương của nhà ông ngoại. Đúng là khu vườn ấy rồi. Góc vườn là cây khế ngọt ông thường hái cho em ăn. Lá cây vẫn xanh mướt và trên cành xuất hiện những quả khế nho nhỏ, xanh xanh. Còn giữa vườn là cây hồng xiêm là cây mà ông ngoại cưng nhất. Rồi hai cây bưởi mẹ con, chỗ rau ngải cứu mọc sát đất, cả cây liễu lá dài đến cây xoài đang trổ hoa vẫn nguyên như lúc em còn bé, ở dưới quê với ông ngoại. Trong khu vườn này, ông đã cùng em chăm sóc những cây xanh cho chúng lớn, ra hoa, kết quả. ông dạy em biết giá trị khi làm việc, đó là niềm vui, niềm tự hào khi thấy cây mình bỏ công chăm sóc cho ra những trái ngọt đầu tiên. Nhìn khu vườn, bao nhiêu kỉ niệm với ông ngoại lại ùa về trong tâm trí em. Em thấy nhớ ông quá và đột nhiên em cất tiếng gọi – một tiếng gọi từ trái tim, em gọi thật to: “Ông ơi!” Bỗng ông từ từ hiện ra. Vì không tin vào mắt mình, em đưa tay lên dụi mắt. Và ông cất tiếng gọi: “Bé cún của ông, ông đây mà”. Đúng là giọng nói thân thương của ông rồi. Cái giọng nói đã từng mất đi bây giờ lại trở lại bên em. Em chạy thật nhanh ra chỗ ông. Lúc ấy không hiểu sao miệng em thì cười còn mắt lại đầy nước mắt. Em nhào vào lòng ông, khóc thật to. Ông xoa đầu em thật nhẹ: “Cháu đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, ông ở đây mà”. Em ngửng mặt lên nhìn ông. Tóc ông vẫn bạc trắng, nụ cười hiền hậu như ngày xưa. Em còn nhớ hồi bé mỗi lần nghịch tóc ông, em lại ngô nghê hỏi: “Sao tóc ông trắng thế?”…

       Tuy ông đã ra đi nhưng cuối cùng em cũng đã hiểu ra, trước khi ông ra đi ông đã để lại cho cháu hai món quà. Món quà của sự trí thức, ông ra đi nhưng cháu vẫn thấy linh hồn ông đang ở bên cháu. Còn món quà nữa đó là khu vườn nhỏ mà ông đã chăm chút khi còn sống. Và em luôn tin rằng: Dù ông không còn nữa nhưng linh hồn ông vẫn sẽ còn hiện diện ngay ở bên cạnh em, với vườn cây đầy hoa trái mà ông trồng.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 2

Sau kì thi cuối học kỳ đầy căng thẳng, tôi tự thưởng cho bản thân mình một ngày được đi ngủ sớm hơn bình thường. Do đã quá mệt mỏi sau những ngày thi nên vừa đặt lưng xuống giường tôi đã chìm vào giấc ngủ. Trong giấc ngủ ngày hôm ấy, tôi đã mơ một giấc mơ, một giấc mơ vô cùng chân thực như thể tôi vừa được trải qua thực tế vậy đó. Trong giấc mơ ấy tôi được gặp lại bà nội – một người thân tôi yêu quý nhất nhưng đã rời xa tôi. Giấc mơ ấy thật đẹp, nó khiến cho tôi cảm thấy thật hụt hẫng khi thức dậy.

Vì tuổi bà đã cao nên cách đây ba năm bà đã qua đời. Thế nhưng tới tận bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào tin nó là sự thật, tôi vẫn luôn thầm nghĩ rằng bà chỉ là đi đến một nơi nào đó để nghỉ ngơi thôi. Và người ta cũng thường hay nói rằng, khi mà trong lòng luôn nghĩ tới một người nào đó thì trong giấc mơ có thể sẽ được gặp lại họ. Có lẽ bởi trong lòng tôi vẫn luôn nhớ thương bà nên hôm đó tôi đã có một giấc mơ thật đẹp về bà. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang đứng ở ngôi nhà cũ của bà, ngôi nhà nhỏ xinh ấm áp có một mảnh vườn nhỏ trước sân, ngôi nhà mà tôi luôn yêu quý nên mỗi dịp nghỉ tôi đều xin bố mẹ được về đây chơi với bà. Thế nhưng đã từ rất lâu rồi, từ ngày bà mất tôi không còn quay về đây thường xuyên nữa bởi ngôi nhà này gợi lại cho tôi những kí ức về bà, khiến tôi càng thêm buồn bởi sự ra đi ấy. Rồi một bóng hình quen thuộc từ trong ngôi nhà ấy bước ra, đúng là bà tôi thật rồi, trái tim tôi lúc ấy như vỡ oà, niềm hạnh phúc bất chợt tới khiến cho tôi cảm thấy thật vui vẻ. Bà vẫn vậy, vẫn với dáng vẻ nhỏ bé gầy gò, tấm lưng hơi còng còng bởi cả đời lam lũ vất vả lo cho con cho cháu. Mái tóc bà bạc phơ được búi gọn gàng. Có lẽ điều khác biệt duy nhất mà tôi nhận thấy là làn da của bà trở nên hồng hào hơn, không còn xanh xao như ngày trước nữa. Tôi chạy một mạch tới sà vào lòng bà, ôm thật chặt lấy bà như thể sợ rằng bà sẽ biến mất một lần nữa. Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc vỡ oà. Nhìn thấy tôi, bà nhẹ nhàng ôm lấy và dùng bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi:

– Cháu yêu, bà đây rồi, đừng khóc nữa, hãy nín đi nào.

Chao ôi, khi nghe thấy giọng nói ấy tôi lại càng không thể kiềm chế nổi những giọt nước mắt của mình, cứ thế oà lên khóc nức nở. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn cố lấy lại sự bình tĩnh, gạt đi những giọt nước mắt và cười thật vui. Ở trong lòng bà, tôi kể cho bà nghe về những câu chuyện ở nhà, chuyện ở trường lớp, chuyện năm nay tôi được học sinh giỏi, lại còn được tham gia kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh nữa. Trong mắt bà hiện lên một ánh nhìn lấp lánh, có lẽ bà đang rất tự hào về đứa cháu của mình. Sau đó bà dặn dò tôi phải học hành thật chăm chỉ, phải biết yêu thương giúp đỡ cha mẹ. Tôi cố gắng ghi nhớ từng lời dặn của bà để có thể làm theo, để hoàn thành những điều mà bà mong muốn. Bà ôm lấy tôi thật chặt, bà thơm lên má tôi, lên tóc tôi như ngày xưa vậy. Nằm trong lòng bà, tôi lại đòi bà kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ngày xưa.

Bà nở nụ cười hiền từ, vui vẻ kể cho tôi câu chuyện như những ngày thơ bé. Vẫn là giọng kể trầm ấm, nhẹ nhàng ngày nào, vẫn là những câu chuyện quen thuộc đưa tôi vào trong giấc ngủ. Câu chuyện ấy tôi đã nghe quá nhiều lần, nghe đến mức tôi đã thuộc từng chi tiết trong truyện thế nhưng nghe bà kể tôi chẳng bao giờ cảm thấy nhàm chán. Nhất là giờ phút này, sau biết bao nhiêu ngày mong mỏi ngóng chờ, thì câu chuyện ấy còn mang theo biết bao hy vọng của tôi nữa. Tôi cố gắng giữ cho bản thân thật tỉnh táo thế nhưng tôi đã ngủ lúc nào không hay.

Bỗng dưng tiếng chuông báo thức vang lên đưa tôi trở về với thực tại. Tôi giật mình tỉnh giấc và nhận ra rằng hoá ra đó chỉ là một giấc mơ, nhưng là một giấc mơ thật đẹp. Giấc mơ ấy đã đưa tôi đến gặp lại bà nội kính yêu, cũng là một nguồn động lực giúp tôi vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống bởi trong giấc mơ đó tôi đã hứa với bà rất nhiều điều nên tôi cần hoàn thành hết những điều đó. Tôi thật sự mong muốn một ngày nào đó sẽ có lại được giấc mơ thật đẹp ấy, tôi được gặp lại bà và tự hào nói rằng tôi đã hoàn thành được hết những điều mà bà dặn dò rồi.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 3

Một cơn mưa rào bất chợt kéo đến khiến cho thời tiết trở nên mát mẻ. Những cơn gió hiu hiu ấy khiến tôi thiếp đi. Trưa hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ thật xúc động – tôi được gặp lại bà nội, người thân mà tôi vô cùng yêu quý nhưng đã xa cách tôi lâu ngày.

Hai năm trước, vì bệnh nặng nên bà nội tôi đã qua đời. Ngày hôm ấy dường như mọi thứ trong tôi sụp đổ, tôi không tin được rằng người bà mà tôi yêu quý đã rời bỏ tôi mãi mãi để về miền cực lạc. Tới tận bây giờ, tôi vẫn không bao giờ nghĩ là bà đã mất, chỉ là bà đi đến một thế giới tốt đẹp hơn và ở đó vẫn dõi nhìn tôi trưởng thành mà thôi.

Trong giấc mơ ấy tôi thấy bà xuất hiện ở mảnh vườn nhỏ trước sân nhà, cái mảnh vườn mang đến biết bao điều mới lạ với tối. Quanh năm mảnh vườn của bà cây cối luôn xanh tốt, mỗi mùa bà trồng một loại rau khác nhau rồi đến khi thu hoạch bà lại đóng túi lớn, túi nhỏ gửi lên cho gia đình tôi. Bà bảo rằng rau nhà trồng sạch sẽ, không phun thuốc trừ sâu nên rất yên tâm, chứ giờ rau trên thành phố không biết như thế nào. Tôi dụi mắt lần nữa bởi sợ rằng bản thân tôi nhìn nhầm, nhưng không, thực sự là người bà thân yêu của tôi đã xuất hiện trước mắt. Tôi chạy vội đến, hai dòng nước mắt lăn dài trên má, tôi ôm chầm lấy bà và hỏi:

– Bà, có phải bà thật không ạ? Bà ơi, con nhớ bà nhiều lắm!

Bà tôi chỉ hiền từ cười rồi xoa đầu tôi:

– Con bé này, lớn thế rồi còn mít ướt. Không bà thì ai? Bà đã về rồi đây.

Nghe thấy những lời này, tôi đã chắc chắn đúng là bà rồi. Vẫn giọng nói ấy, vẫn dáng hình thân thuộc ấy thì làm sao mà tôi có thể nhầm được cơ chứ. Với tôi, bà là một người vô cùng quan trọng trong cuộc sống bởi bà đã dạy cho tôi nhiều điều hay lẽ phải, là là người thay cha mẹ chăm chút cho tôi từ tấm bé bởi công việc của họ rất bận, thường xuyên có những chuyến công tác xa nhà. Chính vì vậy trong kí ức của tôi từ những ngày thơ bé, hình ảnh bà luôn hiện lên rõ ràng nhất, thân thuộc nhất.

Tôi ngồi trong lòng bà rồi kể biết bao nhiêu thứ chuyện mà tôi đã trải qua suốt mấy năm nay, kể từ ngày bà ra đi. Tôi kể cho bà nghe chuyện ở nhà, chuyện ở trên trường, rồi tôi khoe bà rằng mình đã trở thành một Đội viên, năm vừa rồi còn được học sinh giỏi…. Tôi cứ lan man ngồi kể, bà thì chăm chú lắng nghe tôi. Sau khi tôi nói hết, bà chỉ nhẹ nhàng động viên và dặn dò tôi phải luôn ngoan ngoãn, giữ gìn sức khoẻ, biết yêu thương bố mẹ, chăm chỉ học hành để trở thành người tốt. Sau khi bà dặn dò xong, tôi chỉ kịp vâng ạ thì bỗng dưng tôi giật mình tỉnh dậy. Hoá ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng sao giấc mơ đó lại chân thực đến vậy, nó thực như thể tôi vừa được ôm vào bà, được vùi đầu vào lòng bà, những lời dặn dò của bà vẫn vang vọng trong đầu tôi.

Giấc mơ ấy dù ngắn ngủi thế nhưng nó đã để lại trong tôi biết bao nhiêu thứ cảm xúc mãnh liệt. Tôi luôn nhớ đến những lời hứa với bà trong giấc mơ, tôi luôn lấy đó làm động lực để tôi chăm chỉ học tập thật tốt, để tôi luôn ngoan ngoãn và nghe lời bố mẹ. Mong rằng một ngày nào đó tôi sẽ được gặp lại bà trong những giấc mơ của mình.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 4

“ À ơi … à ời…”

Tiếng hát ru ngọt ngào làm tôi tỉnh giấc. Ánh mặt trời không gay gắt nhưng cũng đủ làm tôi bị lóa. Dụi dụi đôi mắt, tôi nhận ra mình đang nằm trước hiên nhà, gối đầu lên đôi chân gầy gầy xương xương quen thuộc. “Là bà nội! Đúng là nội rồi!” –Tôi reo thầm rồi rụt rè ngước mắt lên. Trước mắt tôi là khuôn mặt hiền từ phúc hậu đang nhìn tôi đầy yêu thương trìu mến. Tôi choàng dậy, ôm chầm lấy nội mà nức nở:” Bà ơi! Cháu nhớ bà nhiều lắm”.

Đôi bàn tay đầy những vết chân chim vuốt ve mái tóc tôi:

-Cháu gái yêu của bà! Bà cũng rất nhớ con… Chà! Cháu gái của nội đã lớn thế này rồi ư?- Nội vừa nói, vừa đẩy tôi ra, lau nước mắt trên mặt tôi.

Tôi nhìn nội thật lâu. Vẫn là khuôn mặt hiền từ ấy. Vẫn là ánh mắt đong đầy yêu thương và những nếp đồi mồi trên đôi má, những vết tích của thời gian đời người vội vã qua đi kịp để lại. Mái tóc nội bác trắng như cước. Dường như tóc nội đã bạc đi nhiều hơn thuở tôi còn bé. Vẫn là chiếc áo cánh máu nâu giản dị, chiếc quần vải sờn màu đen đã bạc. Nhưng sao hôm nay tôi thấy nội tôi đẹp đế lạ. Vẫn là những nét đẹp của một người phụ nữ tần tảo một đời vì con vì cháu, nhưng lại được cộng hưởng thêm một điều gì nữa khiến trong mắt tôi nội đẹp như một bà tiên ban phép lạ cứu rỗi những mảnh đời.

-Để nội ngắm cháu gái của nội một chút nào! Vẫn cái trán bướng như ngày nào! Đôi mắt vẫn tinh nghịch như thuở con còn bé. Mái tóc đã để dài rồi này. Ngày còn nhỏ, cháu cứ đòi cắt tóc mãi thôi, chẳng bao giờ chịu mặc váy và cột tóc hai bên cả.- Nội cười âu yếm vuốt ve lên đôi má tôi- Cháu gái nội đã lớn thật rồi! Ra dáng một cô bé gái đáng yêu rồi!

– Mấy năm nội vắng nhà, mọi thứ đã thay đổi nhiều quá!-Nội đưa mắt nhìn xung quanh, giọng nói chứa chan điều gì như là tiếc nuối.

– Vâng ạ! Ba nói sửa sang lại nhà cửa để đón nội về nhà mà! Chiếc giường của nội vẫn ở đó. Nội thấy không?- Nói rồi tôi đưa tay về phía gian nhà trong- Còn nữa, cái chăn ngày trước nỗi vẫn dùng, bây giờ sưởi ấm con và em cu Tí mỗi đêm trời trở gió. Mọi thứ trong nhà vẫn bày trí y chang cách nội thường làm ngày trước. Thật may vì nội đã trở lại với chị em con và ba mẹ. Ba mẹ và em cu Tí khi về nhà chắc sẽ vui lắm!

Cứ thể tôi ngồi bên cạnh nội, kể cho nội nghe mọi thứ đã xảy ra trong mười năm qua, khi nội vắng nhà. Chuyện ở nhà, chuyện ở trường, tất cả những gì có thể nhớ, tôi đều lần lượt kể tỉ mỉ cho nội nghe. Đôi lúc, có những chỗ tôi chưa nhớ ra, nội lại nhắc tôi. Tôi lấy làm ngạc nhiên lắm. Tôi hỏi nội thì nội nói rằng ở một nơi nào đó, nội vẫn luôn dõi theo ba mẹ và chúng tôi.

Nhớ ngày còn bé, tôi vừa thường nhổ tóc sâu cho nội vừa nghe nội kể chuyện ngày xửa ngày xưa, những chuyện có thật và những chuyện cổ tích. Tôi bèn nảy ra sáng kiến vừa kể chuyện cho nội nghe vừa nhổ tóc sâu cho nội như ngày nào.

Mặt trời khuất bóng sau rặng tre, hoàng hôn buông xuống trên con xóm nhỏ. Nội nhắc tôi sắp đến giờ em cu Tí và ba má về nhà và hai bà cháu bắt đầu sửa soạn nấu bữa rồi dọn dẹp nhà cửa. Nếu ngày còn nhỏ, tôi chỉ chạy lăng xăng theo nội từ nhà sang bếp, từ bếp ra vườn thì bây giờ tôi đã có thể giúp nội nhặt rau, quét nhà. Nấu nước, thổi cơm xong, tôi cùng nội cho gà cho lợn ăn, rồi tưới rau, nhặt cỏ vườn. Vừa làm, nội vừa kể cho tôi nghe những chuyện lý thú mà nội đã gặp khi vắng nhà. Xong xuôi, bà cháu tôi đợi đến khi trời tối rồi mà vẫn chưa thấy ba mẹ và em cu Tí về nhà. Bỗng cái Liên ở đầu làng chạy vào hớt hải báo tối nay ba mẹ và cu Tí sẽ đi về muộn, mẹ tôi nhắn nó lúc chiều mà đến giờ nó mới nhớ ra.

Tôi và nội cùng nhau ăn cơm tối. Đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn lại món ăn mình yêu thích. Món canh củ mỡ mẹ tôi cũng nấu rất ngon, nhưng chỉ khi ăn món canh đó do nội làm tôi mới thấy đầy đủ hương vị. Có lẽ đó là một chút vị của tình yêu thương của người bà, một chút hương vị của sự chở che đùm bọc cho đứa cháu gái bé nhỏ, cộng với một chút hương vị của những kinh nghiệm và sự từng trải.

Sau bữa cơm, tôi nhận phần rửa chén và pha cho nội một chén trà gừng. Hai bà cháu tôi ngồi trước hiên nhà, trong cái gió mát lành của đêm hè, nội nhâm nhi chén trà gừng nóng, vuốt ve mái tóc tôi và lại kể tôi nghe những chuyện ngày xửa ngày xưa như ngày thơ bé… Và cứ thể, tôi đi vào giấc ngủ một cách bình yên và an tâm biết nhường nào!

-Mai! Dậy đi học đi con! Mặt trời sắp lên cao rồi đó!- Tiếng mẹ gọi làm tôi bừng tỉnh giấc.

Tôi choàng dậy, chạy từ sân vào bếp rồi lại ra vườn… “ Không có! Nội không có trở về! Thì ra đó chỉ là giấc mơ!” Tôi thầm nghĩ rồi chẳng hiểu sao nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Ngồi bệt xuống tán cây nhãn khi xưa nội trồng, tôi bưng mặt khóc thút thít. Gió buổi sớm làm các tán cây xào xạc như gửi lời an ủi của nội tới tôi. Rồi như thực như mơ, tôi khẽ nghe trong tiếng lá “ Mạnh mẽ lên, cháu gái yêu của bà! Bà vẫn luôn dõi theo con! Bà yêu con!”

Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa. Đã mười năm kể từ ngày nội bỏ tôi ở lại và đi xa mãi mãi. Nội thường nói đời người ai mà chẳng phải trải qua sinh ly tử biệt và luôn nhắc nhở tôi không được buồn hay khóc quá nhiều khi một người mất đi, như vậy họ sẽ không đành lòng mà bước sang thế giới bên kia. Nội thường hay bảo tôi rằng sự sống ở trần gian kết thúc là lúc cuộc sống ở một thế giới khác bắt đầu, một thế giới tốt đẹp hơn và tất cả mọi người đều được hạnh phúc. Tuy vậy, vẫn có những lúc nhớ nội không ngủ được. Nhớ vòng tay nội, nhớ những câu chuyện của nội, nhớ ánh mắt yêu thương trìu mến… Hãy trân trọng những giây phút mà ta có để ở bên và yêu thương gia đình của mình.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 5

Mưa tầm tã, giã thêm cho nát thân xác hoang tàn của một công trình đổ nát hiện vẫn còn đè bẹp vài số phận hẩm hiu. Lực bất tòng tâm, mấy anh mấy chú cứu trợ đành chịu buông xuôi trước nhịp vẫy của đôi tay mỗi phút trôi qua yếu dần đi của một con người xui xẻo đang quằn quại, ngột ngạt trong đống sắt thép.

Ở xa xa bên kia hàng rào ngăn cách, đằng sau cả đám người bu đông cả đường đi kia, có một người phụ nữ tuổi còn trẻ, ngồi bệt dưới đất, bên cạnh cuốn sổ đen và cái túi xách bằng vải bông đã phai màu. Gò má ướt đẫm, chả biết được đó là do nước mắt, mồ hôi hay nước mưa chỉ biết nó đang đầm đìa trên khuôn mặt thất thần và tái xanh của cô. Mưa vẫn chưa ngớt, từ lúc chiều rồi, đến giờ trời đã tối hẳn, trên mảnh đất đau buồn này chỉ còn vài con người sắp ngã gục vì thể xác và tinh thần hành hạ, cô vẫn ngồi đó, nét mặt lạnh tanh đương thấm sự lo lắng vô cùng, chốc chốc lại gật gà gật gù, toan ngủ, đến mãi sớm mai, mặt trời còn chưa thức hẳn, chợt có một anh đội nón bảo hộ, quần áo xộc xệch tất tả chạy đến, đứng trước mặt cô lúng túng, không dám nhìn cho thẳng, cứ đánh mặt sang chỗ hỗn độn ấy mà rặn ra chữ: “Bình tĩnh nghe tin này Nâm nhé. Đừng buồn Nâm ơi… chú Tín nói đã thấy xác… cũng đã xác nhận được tên…chính nó Nâm à, không ai khác… nó đã đi thật rồi Nâm ơi…” Rồi yên lặng… rồi òa khóc… cả hai người như chìm vào một thế giới đau đớn khốc liệt và nguyên nhân là một con người mà họ đã yêu mến vừa rời bỏ họ mà ra đi vĩnh viễn

“Hức… hức…” tiếng nấc xé lông của mẹ, đã một tháng qua, cái bức họa thảm khốc ấy vẫn chưa buông tha cho tâm trí của mẹ. Cứ đến chiều trời vừa chập tối là hình ảnh của cha lại hiện về nhiều hơn, mẹ cứ tự tưởng tượng ra cái cảnh cha vùng vẫy một cách vô vọng, rồi cố cảm nhận cái nỗi đau ấy để mà khóc nấc lên. Rồi lại len lẻn ra chỗ bàn thờ cha, ngồi bên linh cữu cha mà than thở:

– Anh này, số mình xui thế anh nhỉ? Cũng đúng chứ, người nghèo có cái khổ của người nghèo, cái khổ của người nghèo là “khổ liên miên”- rồi khẽ nấc lên, cái giọng nói mỗi lúc lại thêm nghẹn ngào – hức… anh bỏ con bỏ em mà đi, anh đi được thì anh ráng mà sống cho sướng với ông bà, còn lại nỗi khổ của anh ở nơi này thì em thay anh em gánh… em sẽ gánh tất cả… một mình em gánh…hư…hư…

Mẹ khiến tôi muốn khóc, tâm trí tôi hỗn loạn và sao sự hỗn loạn cứ sinh sôi nảy nở thêm trong đầu, càng hỗn loạn, không thể chứa được ngần ấy suy nghĩ nữa, tôi cảm thấy…

Căn nhà này thật ngột ngạt,

Căn nhà này thật buồn chán, thật rùng rợn.

Tôi ước mong được rời khỏi đây thật nhanh,

Rời khỏi mẹ là một người phụ nữ nhiều nước mắt và hay than vãn.

Tôi muốn rời khỏi đây thật nhanh,

Rời khỏi sự bi quan đó như thể nó sẽ đuổi theo tôi và biến tôi thành một con người đau khổ như mẹ.

Chạy trốn khỏi đây là điều tôi muốn.

Trốn đến nơi nào chỉ có mình tôi thôi.

Tôi còn muốn…

Đột nhiên xung quanh tôi tất cả đều là màu đen, như thể hai mắt đang nhắm tịt nhưng mà sự thật là nó đang mở to, bốn bề im lặng, tôi tự hỏi mẹ tôi đâu, sao không đi thắp nến đi, cái nệm đâu, không đến được chỗ cái nệm thì làm sao mò được cái quạt tay để quạt cho mát thì mới ngủ được chứ, tôi cứ đinh ninh là cúp điện và theo thói quen thì khi cúp điện cứ mò theo bức tường khi nào đụng phải cái ghế thì rẽ trái và khi nào đụng cái nệm thì cúi xuống và mò xem cái quạt ở đâu, đó là nhiệm vụ của tôi, nhiệm vụ của mẹ là thắp nến và… nhiệm vụ của ba là bất ngờ hét to lên và cố hù cho mẹ và tôi sợ phát khiếp, đó là cái niềm vui của ba khi cúp điện.

Nhưng không phải vậy, xung quanh tôi không có chút động tĩnh, không có tiếng la thất thanh và đôi bàn tay bất chợt nắm chặt vai tôi của ba cũng không có ánh nến lấp ló, lập lòe của mẹ,

Tôi đi mãi đi mãi, mò mẫm hai bên nhưng không thấy bất cứ cái ghế nào đụng cái cốp vào chân như thường lệ. Sư khác lạ làm tôi sợ, bất giác nhớ lại câu chuyện ma của Ngọc Ngạn vừa xem hôm rồi, tôi rùng mình, cảm thấy toàn thân muốn rụng rời. Tự nhiên, cái gì đó nắm lấy chân tôi, cái gì lành lạnh, kéo tôi muốn ngã xuống:

– Á…á…á…! Cứu con với mẹ ơi. Cứu! Cứu con! Cứu con mẹ ơi…

Tôi cố vùng chạy, tim đập như trống đánh, lúc này thật kinh dị, thật kinh khủng, tôi nhắm mắt lại, cố nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, chợt có ánh sáng nhỏ du hành vào nơi tối tăm này, tôi mừng hết lớn, vừa sợ vừa hi vọng. Thế mà ánh sáng đó vô tình cho tôi thấy một hình ảnh kinh khủng nhất trong đời mà tôi chưa từng nhìn thấy cái hình ảnh nào khủng khiếp hơn thế trong suốt thời gian tôi sinh ra đến giờ. “Cái gì đó” nắm chặt chân tôi chính là một bàn tay, bàn tay trầy trụa, có ít máu nhòe ở các vết trầy, mà cái rùng rợn nhất, đó là bàn tay của một người đàn ông mặc cái áo có thêu cái chữ N là chữ kí của mẹ tôi khi may áo cho cha tôi. Thật điên rồ, chưa có chuyện gì điên rồ hơn chuyện này, cha tôi đã chết rồi và cha đẹp trai lắm, còn người đang nằm đây thật ghê rợn, hốc hác, xanh xao, bầm dập, tôi sợ quá, sợ lắm, ước gì có mẹ ở đây với tôi hay nếu có thằng Ù cũng tốt, thằng ấy chả sơ cái gì bao giờ cả, vì thế có thể nó sẽ làm cho tôi hết sợ hãi.

Nhưng thực tế là tôi chỉ có một mình, tôi thừa nhận là tôi đã ước được ở một mình nhưng một mình ở thế giới giống thế này thì chưa bao giờ tôi nghĩ đến. Bàn tay ấy dần nới lỏng ra và rớt xuống đất. Cha của tôi đây sao? Mười hai năm sống bên cha có lúc yêu cha có lúc giận cha, một tháng không còn cha và đây là giây phút gặp lại thật khó ngờ, khi đã khẳng định được đó là cha của mình, và sau những giây phút hoàn hồn, sợ hãi thì lúc này đây lòng tôi nặng nề làm sao, niềm vui đoàn tụ đè nặng lên tất cả những cảm xúc khác, tôi nhìn cha, lúc này đây cha thật yên lặng, cha chẳng nói gì cả, chẳng buồn nói một câu bông đùa, ánh sáng mỗi lúc thêm tỏ hơn, tỏa rộng ra xung quanh cha, ba thanh thép đã rỉ, chắc tại mấy bữa ông trời khóc quá chừng, trên chân phải của cha, một miếng bê tông còn ẩm và lạnh tanh, đè chân cha nát tan, máu loang ra đất, tôi tự hỏi, còn bao nhiêu người đã chịu cảnh như cha? Bỗng tối dần lại, một, hai, ba giọt nước rơi rơi, có hạt rơi rất nhanh, có hạt rơi chậm rãi, có hạt thật nặng và đầy nước, có hạt bé xíu như bụi phấn, chúng nó cứ rơi vô tư như thế, tạo nên một giai điệu thật đẹp đẽ nhưng buồn và rất buồn. Chúng rủ rê cả nước mắt của tôi rơi theo, rớt lên khuôn mặt của cha, khuôn mặt vốn dĩ đang gầy gò và rất xanh. Người ta nói tình phụ tử là một tình cảm thiêng liêng và kì diệu, người ta đúng, tôi có thể nghe tiếng cha thở, và cơ thể cha chuyển động, cha đang sống lại, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ sự việc này, nó giống truyện cổ tích và thường chỉ có trong phim, cớ nào lại đến với một con người “chẳng có gì” như tôi? Mọi thứ trở nên mơ hồ, huyền huyền ảo ảo, mờ nhạt và phai nhòa thấy hẳn, bấy giờ, tôi chỉ thấy cha ngồi dậy, và tôi nhớ từng lời cha nói:

– Cha yêu con, con gái, cha yêu mẹ con. Con nói với mẹ như thế, con nói với mẹ, cha luôn luôn nghe thấy mẹ than vãn với cha, con truyền lời của “vị vua già” này đến “thái hậu” là “xì tốp” than vãn đi con nhé! Cha nghe chán quá rồi! – nói đến đây, cha tôi khúc khích cười

Thật hạnh phúc khi được nghe lại cái điệu cười và lời nói quen thuộc như thế, tôi thấy cha dễ thương quá, và thoáng nghĩ “trên đời này không ai có được cha như cha của mình”, bỗng cha đổi giọng trầm xuống:

– Con gái, từ nay, có lẽ cuộc đời con sẽ có chút thay đổi đấy, biết không con? Cha sẽ không thể giúp đỡ mẹ được nữa, vì vậy mẹ sẽ rất cơ cực, mẹ sẽ rất mệt, và mẹ sẽ cáu lên! Con thấy mẹ cáu chưa? Ôi cha sợ lắm đấy. Ha ha. Này con, cha thật là buồn vì từ nay sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện nhưng có một điều cha muốn con nhớ: “sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích”. Rồi mọi thứ sẽ lại như bình thường, quan trọng là từ đây, ta có tốt lên hay không và ta phải cố gắng làm sao không để xảy ra thêm sự mất mát khác. Từ nay, con phải thay cha an ủi, động viên mẹ này, giúp mẹ những việc mà mẹ vẫn làm, để mẹ có thời gian làm những công việc ba “nhường” lại cho mẹ đó con, nhớ lời cha chưa nào?

Thật dễ dàng cho tôi trả lời: “Dạ vâng ạ!”

Và nhanh như thời gian cho một cái xe tải từ trên ngôi nhà hai tầng rớt xuống đất, tôi trở về căn nhà yêu dấu của tôi. Sau bức tường, tiếng mẹ hòa với tiếng nấc: “Sao không bật đèn vậy con gái?”. “A! Mẹ mẹ.”- người tôi lảo đảo, đến ôm mẹ một cái thật chặt, cảm thấy tâm hồn thật bình yên và hạnh phúc. Tôi nói với mẹ:

– Mẹ này, con yêu mẹ lắm! Mẹ có mệt không con lấy cho li nước?

Rồi tôi nói với ba “Con cũng yêu ba lắm! Ba yên tâm, con gái ba sẽ làm cho mẹ thật hạnh phúc, con sẽ ngoan hơn bất kì đứa trẻ nào trên đời, con rất buồn đó ba, vì mai này con sẽ không bình thường nữa, con sẽ thành mồ côi, là một đứa vừa nghèo vừa mồ côi, nhưng mà ba ơi, con gái ba sẽ cố gắng, dù điều đó thật khó khăn. “Sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích”, phải không ba?

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 6

Bà tôi váy đụp áo thâm
Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng
Như con cò trắng ven sông
Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con

Đọc những câu thơ ấy, tôi lại thấy nhớ bà ngoại – người phụ nữ tảo tần, mưa nắng và hiền từ của tôi. Đã có lần, tôi nằm mơ và tôi được gặp lại bà, trò chuyện và làm nũng trong vòng tay của bà.

Hôm ấy tôi thức muộn để học bài. Nhưng đêm vắng thanh tĩnh quá, hai mắt tôi nhìn đống chữ nhảy múa trên trang sách và díp lại, và tôi cũng không biết mình thiếp đi lúc nào. Đang lúc mơ màng, tôi thấy mình được một bàn tay nhẹ nhàng lay tỉnh. Hé đôi mắt ra nhìn, tôi giật mình và tỉnh dậy luôn. Vì người đang ngồi trước mặt không ai khác chính là bà ngoại – người bà đã mất từ lâu của tôi. Bà tôi đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, với nụ cười ấm áp. Đúng như trong trí nhớ của tôi. Tôi gọi mà giọng nghẹn ngào:

– Bà, bà ơi!!!

Bà xoa nhẹ đầu tôi rồi cười:

– Bà đây, lớn rồi còn khóc gì nữa?

Tôi nhào vào lòng bà, hít hà mùi hương quen thuộc. Bà tôi mất khi bà ngoài 70, khi ấy tôi mới lên lớp sáu. Khi ấy mái tóc của bà đã bạc trắng. Dù cuộc sống đã hiện đại hơn nhưng bà ngoại tôi vẫn giữ nếp sống của mình như thời còn con gái. Bà gội đầu bằng nước bồ kết, hương nhu và lá bưởi. Nên dù mái tóc bà bạc trắng nhưng vẫn rất dày, chắc khỏe. Mỗi sáng bà sẽ ngồi trước hiên nhà để chải tóc và vấn lại gọn gàng bằng một chiếc mấn bà tự may. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh ấy. Làn da của bà nhăn nheo, xuất hiện những chấm đồi mồi đặc trưng của người già. Cái miệng móm mém nhai trầu, thỉnh thoảng bà lại rút chiếc túi nhỏ bên hông để bỏ thêm thuốc lào hoặc chút vôi vào để miếng trầu thêm cay, thêm đậm đà. Tôi là cháu út trong nhà nên chắc vì thế mà bà yêu chiều tôi nhất. Tôi hay được bà bế để ngồi lên đùi, âu yếm rồi kể chuyện cho tôi nghe. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể đều là những câu chuyện tôi đã nghe đi nghe lại hàng trăm lần, nhưng mỗi lần nghe bà kể lại, tôi đều thấy thích thú vô cùng.

Tôi ôm bà thật chặt, vùi mặt vào lòng bà nũng nịu, vì đã lâu lắm rồi, tôi không còn được như thế nữa. Tôi hỏi bà:

– Bà ơi, bà đã đi đâu thế? Cháu vẫn đợi bà về kể chuyện cho cháu nghe đấy.

– Bà đã đến một nơi xa lắm – bà đáp, không có bà ở nhà, cháu có học hành và nghe lời bố mẹ không?

– Cháu có bà ạ. Nhưng bố mẹ bận bịu, không ai chịu ngồi kể chuyện cho cháu nghe cả – tôi đáp lại bà, giọng ỉu xìu.

Bà ôm ấy tôi, vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi rồi thủ thì:

– Bố mẹ bận bịu cũng vì muốn cháu có cuộc sống tốt hơn thôi, không được trách móc bố mẹ như thế. Bà biết cháu là một cô bé nhạy cảm, sống nội tâm nhưng cháu ạ, có ai cứ bé mãi được đâu.

– Năm nay cháu lên lớp 9 rồi, bài vở nhiều, cháu mệt lắm bà ạ. Cháu chẳng muốn lớn, cứ muốn bé mãi thế này thôi. Cứ muốn ở mãi cùng bà thế này thôi.

Bà vỗ nhẹ vào mông tôi, như cách đánh yêu mà bà vẫn làm khi tôi còn bé:

– Con bé này, không được thế. Bà biết cháu mệt mỏi, nhưng cố gắng một chút nữa là được. Nếu mệt mỏi quá thì thôi. Cháu giữ gìn sức khỏe. Làm những điều cháu thích mới là điều quan trọng nhất. Nhớ chưa? Nhớ là dù cháu có đi đâu, làm gì thì bà vẫn luôn ở bên cạnh và ủng hộ cháu…

Tôi cứ nằm trong lòng bà như thế, hai bà cháu cứ thủ thỉ trò chuyện. Mãi cho đến khi tôi thấy cánh tay người lay tôi dậy, tôi mới giật mình. Tôi bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Không phải tôi đang ngồi trước hiên nhà đầy nắng mà đang ngồi trong phòng mình, trên chiếc bàn học, chỉ là tôi ngủ gục rồi nằm mộng gặp lại được bà thôi. Người vừa lay tôi tỉnh là mẹ tôi. Mẹ vừa mới đi làm ca đêm về thấy tôi ngủ quên trên bàn nên mới vào gọi tôi tỉnh dậy. Tôi nhìn thấy đôi mắt mẹ sao giống đôi mắt của bà ngoại đến thế…

Bà ơi, cháu sẽ cố gắng học hành thật chăm chỉ và làm những gì cháu thích. Bởi cháu biết là, dù cháu có làm gì đi nữa thì bà vẫn sẽ luôn ở bên cạnh và ủng hộ cháu.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 7

Cầm đề bài tập làm văn yêu cầu viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 trong tay, tôi thật sự lo lắng vì không biết làm bài tập đó như thế nào. Cô giáo cho đề bài Kể về bà của em và hẹn ngày mai phải nộp. Bà tôi ra đi từ lúc tôi chưa lọt lòng mẹ nên bà tôi ra sao, tính tình thế nào, giọng nói ra làm sao,… tôi đều không biết. Cơn gió thổi nhè nhẹ, bầu trời trong xanh, ngồi trước bàn học tôi cứ miên man suy nghĩ đến hình phạt mà bố mẹ sẽ dành cho tôi khi bị điểm kém. Thế rồi, không biết từ lúc nào, tôi ngủ thiếp đi mất và có một giấc mơ tuyệt đẹp. Trong mơ, tôi thấy mình được gặp lại bà và được nghe bà kể rất nhiều chuyện mà tôi chưa biết.

Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở trong ngôi nhà của bà ngày trước. Tất cả đồ đạc đều gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Ngoài sân có một bóng người gầy gầy, xương xương, lưng cũng đã công thế nhưng dáng vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Tôi chạy vội ra sân và không biết đó là ai. Nghe thấy tiếng chân chạy, người đó quay lại. Điều bất ngờ nhất là khi quay người lại, tôi chợt reo lên vui sướng: Bà, bà ơi. Đúng, đó là bà tôi, người bà mà tôi luôn yêu quý cho dù chưa một lần gặp mặt. Tôi chỉ biết bà qua tấm ảnh mà bố cho tôi xem. Bà thấp, nhỏ người, khuôn mặt rạn vết chân chim của bao thời gian vất vả. Đôi mắt đã không còn vẻ sáng ngời mà nó đã trở nên mờ nhoà. Mái tóc bà bạc trắng, được vấn lên gọn gàng. Khi nghe thấy tiếng reo của tôi, bà xoa đầu tôi và bảo: Vào trong nhà đi cháu, ngoài này nắng to lắm., vào đi không lại ốm. Giọng bà mang đậm chất của quê tôi – vùng quê Nam Định nhưng ấm áp lạ lùng. Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời bà, chạy vào trong nhà. Một lát sau, bà cũng vào và bảo: Lâu lắm rồi cháu mới về chơi với bà được một hôm nhỉ? Tôi cười và nói: Cháu cũng muốn về lắm nhưng chẳng có thời gian. Bà cười hiền từ, đôi mắt nhìn tôi âu yếm: Cô học cho giỏi rồi sau này bà sẽ lên chơi với cháu thường xuyên hơn. Tôi dựa đầu vào vai bà mà cảm thấy trong lòng mình một niềm vui khôn xiết. Giọng bà chợt ngậm ngùi: Thời gian trôi qua nhanh thật, mới ngày nào còn bé tí cứ khóc suốt ngày nhưng được cái nhanh nín. Thế mà bây giờ đã… Bà bỏ lửng câu nói rồi thở dài. Tôi bỗng thầm ước mình có thể bé đi được để bà có thể dẫn đi chơi, được bà mua kẹo cho sau mỗi lần bà đi chợ về. Nước mắt tôi chợt chảy ra giàn giụa. Bà cười, lau nước mắt cho tôi rồi nói: Lớn tướng rồi mà còn khóc nhè như trẻ con thế. Tôi ôm chặt lấy bà mà thấy chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này.

Suốt cả ngày hôm đó, tôi cứ bám lấy bà như cái đuôi. Bà đi xuống bếp tôi cũng di theo, bà ra vườn tôi cũng chẳng rời nửa bước, ngoài vườn, cây cối xum xuê, trĩu trịt quả. Tôi với một quả ổi, gặm thấy ngon hơn những quả ổi mà mẹ mua ở chợ. Bà cười nheo nheo mắt và nói: Cả vườn cây này bà trồng dành cả cho cháu. Người ta cũng tới mấy lần muốn mua hoa quả đấy nhưng bù không muốn vì sợ cháu về lại không có cái gì ăn… Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận được tình yêu thương của bà dành cho tôi. Lúc đó tôi chỉ muốn nói thật to: Bà ơi, cháu yêu bà lắm nhưng lại thấy nghẹn ngào không nói được thành lời. Trong lòng tôi, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi để cho tôi luôn được sống trong sự chở che, yêu thương của bà dành cho tôi. Lúc ăn cơm, bà chẳng ăn mấy, chỉ chăm chăm gắp hết cho tôi. Vừa gắp cho tôi, bà vừa nói: Món này bà biết cháu thích ăn nhất nên bà làm. Ăn nhiều vào cho chóng lớn.

Tôi ước rằng tuần nào mình cũng được gặp lại bà trong giấc mơ. Những người thân đã xa ta, có thể là xa mãi mãi nhưng họ vẫn luôn hiện hữu bên ta. Dù chỉ là trong những giấc mơ thì ta vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc, có một sự động viên, an ủi lớn lao. Bà ơi, bà có nghe thấy cháu nói gì không? Dẫu bà có ở chốn thiên đường hay hư vô cháu vẫn luôn muốn nói rằng: Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm! Bà sẽ mãi mãi là thiên thần hộ mệnh tuyệt vời và thân thương nhất của cháu!

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 8

Ngày hôm ấy thật đặc biệt khi tôi nhận được điểm 10 môn Mỹ Thuật. Bài vẽ chủ đề gia đình và tôi chọn vẽ hình ảnh bà ngoại tôi đang ngồi đan. Nhưng cô giáo tôi đâu biết, hình ảnh đó là trong kí ức của tôi. Bà tôi rời xa thế gian, rời xa tôi đã hai năm nay. Tôi rầu rĩ với ý nghĩ không thể khoe bà bài vẽ 10 điểm. Vậy mà tối hôm ấy, trong giấc mơ huyền diệu, bà đã về bên tôi, nhẹ nhàng, hiền hậu…

Hiện ra trước mắt tôi là khung cảnh quen thuộc của nhà bà. Ánh nắng chiều vàng vọt rọi lên khoảng trời đầy lá khô và bức tường rêu làm tôi bồi hồi. Ngôi nhà bà ở thật bình yên. Đẩy cánh cửa gỗ, tôi bước. Tôi gần như không thể tin vào mắt mình, bà đang ngồi trên ghế, bàn tay đang đan thoăn thoắt. Hình ảnh bà lúc ấy giống hệt trong bức vẽ của tôi. Vẫn là mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, vẫn là ánh mắt luôn ánh lên tình yêu thương con cháu, vẫn là nụ cười hiền hậu như bà Tiên trong câu chuyện cổ tích bà thường hay kể cho tôi nghe, vẫn là đôi vai gầy guộc nhưng đã gánh cả cuộc đời con cháu. Tôi chạy vội đến bên bà, ôm chầm lấy bà mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.

– Con bé hôm nay lạ nhỉ. Cháu về thăm bà sao không báo bà một tiếng để bà còn chuẩn bị cơm nước – Bà xoa đầu tôi âu yếm

Tôi cứ ôm chặt lấy bà, hết thơm má, thơm trán rồi lại thơm lên bàn tay gầy guộc, đầy những chấm đồi mồi đã từng nuôi tôi khôn lớn.

– Chỉ là…chỉ là… cháu nhớ bà quá

Bà mắng yêu:

– Bố cô!

Rồi như sực nhớ ra, tôi liền vội vàng khoe:

– Bà ơi, hôm nay cháu đã được 10 điểm môn Mỹ Thuật. Bà biết cháu vẽ ai không? Đó chính là bà kính yêu của cháu đấy ạ

– Cháu bà giỏi lắm, cháu muốn bà thưởng gì cho cháu nào?

– Chè kho ạ – Tôi hào hứng nói

Hồi nhỏ, do công việc ba mẹ bận rộn nên tôi về sống với bà ở quê. Cuộc sống nơi đây cũng không dư dả gì nên khác với các bạn thành phố, tôi rất quen thuộc với những món ăn giản dị mà đậm đà hương vị của người Việt. Bà cưng tôi lắm, cái gì cũng chiều. Bà bảo ăn đi, rồi mai sau có đi đến phương trời xa xôi nào cũng nhớ về quê cha đất tổ, dòng dõi tổ tiên. Tôi theo bà xuống bếp, bà bảo tôi lấy từng thanh củi cho vào bếp. Nồi đỗ xanh trên bếp sôi lên rồi dần dần cạn đi. Sau đó bà cẩn thận ước chừng lượng đường sao cho chè đổ ra không quá ngọt cũng không quá nhạt. Bà khuấy đều đường cùng đỗ. Lâu thật lâu, khi nước trong nồi sánh lại, bà mới bảo được rồi. Lúc đầu chè đổ ra còn nóng, tôi phải ăn dè dặt. Đến khi nguội, hai tay hai miếng chè mà như thấy cả cái ngọt thơm tan ra trong miệng. Vị ngọt vừa của đường quyện với vị béo ngậy của đỗ khiến cho tôi ăn năm, sáu miếng liền tù tì mà sao vẫn thấy thòm thèm. Chao ôi, những đĩa chè kho có vị ngọt của đường đỗ lẫn trong niềm háo hức trẻ thơ, khiến cho không có món chè nào ngọt hơn thế, hấp dẫn hơn món ăn của bà.

Ăn xong, hai bà cháu mắc võng ngoài hiên nằm. Được nằm trong vòng tay êm ấm của bà, tôi thấy mình như bé lại. Bà kể cho tôi những câu chuyện cuộc sống khiến cho tôi nghiệm ra nhiều điều ý nghĩa. Bà chậm rãi chỉ vào một chiếc xanh trên cây bàng cuối sân và nói: “Đó là cháu”, rồi chỉ vào một chiếc lá màu ngả vàng đã rụng: “Đó là bà”. Ngưng một lát, bà nói tiếp: “Chiếc lá đã rụng kia hẳn là đã có cuộc đời có ích. Chắc chắn, khi về đầu nguồn, nó sẽ cảm thấy mãn nguyện. Còn chiếc lá non kia? Hãy cùng cầu mong cho nó cũng như vậy. Đời người không quá dài mà cũng chẳng ngắn. Vì vậy hãy làm những việc thật có ích cháu nhé!”. Nói rồi, bà lại vuốt nhẹ mái tóc của tôi. Tôi cất tiếng “Vâng” rồi trầm ngâm suy nghĩ về những điều bà dạy. Nằm trong tay bà, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay…

Tỉnh dậy, tôi mới biết mình đã mơ. Một giấc mơ thật đẹp và nếu cho tôi được chọn, tôi muốn được ở trong giấc mơ ấy thêm nữa, được đắm chìm trong thế giới cổ tích và bà hiện ra là bà Tiên hiền hậu, nhân từ. Bên tai tôi vẫn còn văng vẳng những lời nói dịu dàng của bà cùng câu hát à ơi mà bà thường ngâm nga ru tôi vào giấc ngủ thuở còn tấm bé. Dù bà đã đi xa nhưng trong lòng tôi tin rằng, dáng hình hiền hậu ấy sẽ mãi luôn bên tôi, dõi theo bước đường mà tôi đi.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 9

“Lạ quá, mình đang ở đâu thế này?” Vừa nghĩ tôi vừa đưa mắt nhìn ngắm xung quanh gian nhà mình đang đứng rồi khu vườn phía trước mặt. Ngôi nhà đem lại cho tôi cảm giác vừa quen vừa lạ, cảm giác như mình đã nhìn thấy ở đâu đó. Bất chợt tôi nhìn thấy bóng dáng ai đang lúi húi dọn cỏ ngoài vườn. Ôi, hình như tôi vừa nhìn thấy ông ngoại tôi – người ông thân thương đã khuất của tôi từ rất nhiều năm về trước

Nhìn thật kỹ tôi chợt phát hiện ra mình đang đứng trong căn nhà của ông bà trước đây khi mình còn rất nhỏ khoảng một, hai tuổi. Tài nào tôi thấy lạ bởi lẽ khi ấy tôi vẫn còn bé không nhớ rằng mình đã từng được đến đây bởi sau đó ông bà có chuyển đến nơi khác sống đồng thời cũng thấy quen bởi khung cảnh này chính là bức ảnh bà chụp cùng ông để nơi đầu giường mỗi khi tôi đến nhà bà chơi. Tôi không may mắn như những đứa trẻ khác được chơi đùa cùng ông ngoại của mình khi còn nhỏ vì từ khi tôi bắt đầu có thể ghi nhớ được mọi thứ thì mẹ đã bảo ông mất rồi. Tôi nghe những câu chuyện về ông ngoại qua lời kể của mẹ và bà. Tôi chỉ biết mặt ông qua những bức ảnh chụp mà bà và mẹ vẫn còn hay giữ. Bởi vậy, lúc này đây khi được gặp mặt ông trực tiếp tôi vừa lo lại vừa mừng rỡ, xúc động không nói thành lời. Liệu ông còn nhớ tôi không, có biết tôi là ai không hay là đã quên tôi rồi? Nghĩ vậy, tôi cất giọng run run:

– Ông ơi, ông ơi…

Ông ngoại quay lưng lại nhìn tôi. Khuôn mặt ông phúc hậu. Đôi mắt ông hiền từ nhìn tôi, hai bên khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn và những vết đồi mồi. Mái tóc ông đã điểm bạc. Giống như những bức ảnh tôi vẫn hay được mẹ cho xem, ông lúc nào cũng đeo một chiếc kính lão. Ông ngắm tôi một lúc như để nhớ ra là ai, sau đó như có chút phân vân ông cất giọng đáp:

– Nhung…Nhung đấy à? Cháu ngoại đấy phải không?

– Dạ vâng, cháu đây. – Giọng tôi nghẹn ngào.

Ôi,ông của tôi, ông vẫn còn nhớ tôi dù khi ấy tôi vẫn còn là một đứa bé mà giờ đây đã khác xưa nhiều. Ông bước lại gần. Đôi mắt ông rưng rưng như xúc động muốn khóc. Đôi bàn tay của ông xoa nhẹ lên khuôn mặt tôi và ông nói:

– Ôi, cháu gái của tôi lớn quá. Mới ngày nào ông gặp cháu còn bé tí, nói còn chưa sõi, đi còn để anh dắt kẻo ngã. Mà giờ đã lớn thế này rồi, giống mẹ cháu quá…Ông muốn bên cháu lâu hơn mà chẳng được, chỉ có lúc nhỏ nhìn thấy mà lại chẳng thể ngắm nhìn cháu lớn lên…

Nghe ông nói vậy, tôi như vỡ òa ra, chỉ biết ôm lấy ông mà khóc. Những giọt nước mắt của niềm vui và niềm xúc động cứ tuôn dài trên khuôn mặt tôi. Vừa khóc tôi vừa nói với ông, tôi nhớ ông rất nhiều, rất muốn gặp ông nhưng lại không thể, rằng tôi đã từng ghen tị với chúng bạn như thế nào khi chúng nó được về quê chơi cùng ông ngoại mỗi dịp nghỉ hè còn tôi đến khuôn mặt của ông cũng không nhớ rõ. Ông không nói gì chỉ dịu dàng ôm tôi vào lòng, vuốt ve đi hết những tủi hờn trẻ con trong tôi. Ông nói rằng ông biết điều đó, rằng ông cũng yêu tôi rất nhiều và muốn gặp tôi lắm. Ông kể rằng ông đã từng mong ước có một đứa cháu gái để bồng bế trên tay, muốn dắt nó đi chơi khắp nơi trong làng trong xóm vậy mà đến cuối cùng lại chẳng kịp nhìn thấy nó trưởng thành. Tôi như muốn ôm ông thật lâu, bù lại cho những tháng năm không được ở bên ông. Sau đó, ông dắt tôi đi thăm khu vườn mà ông đã tự tay mình chăm sóc. Bà luôn kể với tôi rằng ông ngoại khéo tay lắm, trồng cây gì cây nấy đều tươi tốt, xum xuê nên ngày xưa cây trái trong nhà có đều do ông ngoại tự một mình trồng trọt, tưới tiêu. Ông chỉ cho tôi từng loại cây một, kể rằng ông trồng nó ra làm sao, chăm sóc như thế nào để nó có thể ra trái ngon được. Tôi say sưa nghe ông kể, sau đó thì kể cho ông nghe chuyện gia đình, trường lớp. Được đi cùng ông trong khu vườn nhỏ tôi cảm tưởng dòng thời gian như ngừng chảy, mọi vật như đứng im chỉ còn ông và tôi trò chuyện về mọi thứ. Thế rồi, chẳng mấy chốc đã hết một buổi chiều. Tôi và ông cùng nhau ngồi trên chiếc võng nhỏ mắc trong vườn. Ông ngoại nhẹ nhàng nói:

– Hôm nay ông vui lắm. Ông lúc nào cũng suy nghĩ vì không được gặp cháu mà giờ đây đã toại nguyện. Cháu gái của ông càng lớn càng xinh. Ông luôn mong cháu học tập thật tốt để đỡ đần bà và cha mẹ sau này. Hãy luôn nhớ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, ông vẫn luôn ở bên cháu nhé! – vừa nói ông vừa chỉ vào nơi trái tim tôi.

– Cháu yêu ông nhiều lắm!

Bỗng dưng tôi nghe đâu đây loáng thoáng tiếng gọi của mẹ: “Dậy đi con, sáng rồi. Kẻo chốc nữa muộn học bây giờ!” Tôi bỗng choàng tỉnh giấc, thì ra mọi thứ chỉ là giấc mơ nhưng sao tôi lại thấy nó thật đến vậy. Tôi có chút hụt hẫng trong lòng nhưng lại tự nhủ bản thân sẽ luôn nhớ mãi lời của ông dặn dò. Dù ông đã đi xa nhưng trong lòng tôi tin rằng ông vẫn mãi dõi theo bước đường tôi đi bởi ông luôn sống trong trái tim của tôi mà.

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày- Mẫu 10

“Khi bạn quá thương nhớ một người đã ra đi, người đó sẽ trở về trong giấc mơ của bạn”. Tôi đã từng đọc câu này ở đâu đó và thấy cũng đúng thật vì tôi đã từng bắt gặp bà ngoại trong giấc mơ của mình.

Ngoại là người chăm tôi từ bé vì bố mẹ tôi phải đi làm xa bởi vậy tình cảm sâu nặng không diễn tả được bằng lời. Ngày ngoại đi xa mãi, tôi cứ bần thần, cảm giác như mình mất đi một nửa linh hồn. Thời gian thấm thoát đã ba năm, tôi cũng quen với cuộc sống thiếu bà. Nhưng mới đây vào ngày giỗ, vì quá mệt nên vừa đặt lưng xuống giường tôi ngủ ngay và bà nhẹ nhàng bước vào mộng mị của tôi.

Tôi thấy mình đang đứng giữa khu vườn mà hồi còn sống ngoại đã dày công chăm sóc. Cây nào cây nấy tươi tốt, xào xạc trong gió và nắng. Rồi từ xa tôi thấy bóng lưng còng còng của ai đó đang nặng nề xách những thùng nước múc dưới ao lên. Tôi thốt lên trong đầu “A, ngoại!” rồi vội vàng chạy lại giúp bà. Bà mỉm cười, vẫn là một nụ cười hiền hậu và ấm áp. Hai bà cháu cùng nhau tưới từng luống rau một. Vừa tưới, bà vừa hỏi tôi:

Cháu bà dạo này có khỏe không? Học hành thế nào?

Dạ, vẫn bình thường bà ạ. Học kì vừa rồi cháu được học sinh giỏi đấy.

Bà ngẩng lên, cười tươi để lộ hàm răng nhuộm đen:

Cháu bà giỏi quá nhỉ!

Thế bà có nhớ cháu không? Ở nơi mới, bà có vui không ạ?

Bà ngừng tay xoa đầu tôi:

Đương nhiên là rất nhớ đứa cháu yêu quý của bà rồi! Bà trên đấy cũng có rất nhiều người bầu bạn, cháu không cần lo đâu.

Rồi sau khi tưới cây xong, hai bà cháu lại cùng nhau nhặt cỏ. Có những cây cỏ dai dẳng không chịu bật gốc, tôi với ngoại phải hợp sức mới lôi được chúng lên. Trong lúc tôi đang ngồi nghỉ dưới gốc cây nhãn, tôi lại thấy bà đang lúi húi hái nào là táo, nhãn, xoài, chẳng mấy chốc đầy ụ cả rổ. Tôi lấy một quả táo, lau qua vào áo rồi cắn một miếng rõ to, cảm nhận được vị ngọt và giòn của nó. Dù trồng nhiều cây ăn quả nhưng ngoại chả mấy khi ăn. Trồng chủ yếu là để có cái hàng ngày chăm sóc cho khuây khỏa và là để làm quà cho con cháu. Những cơn gió mát lành đã làm dịu đi sự nóng bức và mệt mỏi khi làm vườn của hai bà cháu. Nằm dưới gốc nhãn, tôi mơ màng hỏi bà:

Cây nhãn này trồng từ bao giờ bà nhỉ?

Cũng lâu rồi, từ hồi cháu lên mười. Giờ nó đã cao lớn vậy rồi. Y như cháu bà cũng lớn nhanh quá vậy…

Rồi tôi lại hỏi bà nhiều cây khác xem chúng được trồng từ bao giờ. Hóa ra là bà vẫn nhớ hết, còn nhớ những kỉ niệm gắn liền với chúng như lần tôi ngã cây ổi, hay lần tôi nằng nặc đòi giữ lại cây na…

Trong khu vườn gắn với tôi từ ngày thơ bé, tôi thực sự muốn giây phút ngưng đọng mãi. Tôi ngước lên hỏi bà:

Bà ở lại với cháu được không?

Bà ôm tôi vào lòng:

Bà luôn bên cạnh cháu đấy thôi.

Nhưng, bà đã, đã…

Không cháu ạ- bà vội vàng giải thích- bà ở ngay trong trái tim cháu, trong từng mỗi bước đến trường, trong từng cây cỏ của khu vườn này…

Tôi gật gật đầu. Tôi đang định quay lại ôm bà thì bà đã dần dần mờ đi trong một làn sương khói mờ ảo. Tôi vội vã đuổi theo nhưng càng đuổi càng xa.

Rồi tiếng chuông báo thức làm tôi choàng tỉnh. Trời đã sáng và những tia nắng rực rỡ buổi sáng tràn vào căn phòng. Sau giấc mơ đó, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh và còn có một chút niềm vui nhè nhẹ. Vì tôi nhận ra bà vẫn luôn bên cạnh và dõi theo tôi.

Kết luận

Hy vọng với các giải đáp trên thì mong là quý độc giả đã biết được cách “Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp một người thân đã xa cách lâu ngày” chuẩn và chính xác nhất hiện nay. Các thông tin trên được admin cập nhật cũng như thu thập thông tin từ nhiều nguồn chuẩn xác, hy vọng các bạn sẽ thích và ủng hộ cho Chamhocbai.com.

Bài viết đã được cập nhật mới nhất vào 06/2024!