Updated at: 30-04-2023 - By: Thầy Vũ Xuân Anh

Admin Chăm Học Bài hôm nay sẽ hướng dẫn các bạn cách “nêu Cảm nhận của em về hồi IV kịch Bắc Sơn của Nguyễn Huy Tưởng” chuẩn nhất 05/2024.

Dàn ý

1. Mở bài

Về tác giả, tác phẩm:
– Nguyễn Huy Tưởng là nhà văn nổi tiếng của văn học cách mạng
– Tác phẩm được sáng tác đầu năm 1946

2. Cơ thể

– Sự truy lùng ráo riết của Ngọc đối với hai cán bộ cách mạng:
– Thái và Cửu nhầm vào nhà Ngọc.

  • Thơm hoang mang, lo lắng và hoang mang.
  • Thái trấn an Thơm, bày tỏ niềm tin vào truyền thống, bản chất tốt đẹp của gia đình Thơm
  • Ngọc dẫn quân đến gần nhà, Thơm giấu Thái và Cửu trong phòng đánh lạc hướng Ngọc để cứu hai người
  • Với những việc làm của mình, Thơm đã thấy được tội ác của chồng và đứng về phía cách mạng

– Xung đột được đẩy lên cao trào

  • Xung đột giữa tên ngọc việt, tay sai của thực dân Pháp và bọn cán bộ cách mạng
  • Xung đột giữa Thơm và Ngọc – kẻ có dã tâm bán nước, hại nước, vừa đáng ghét, vừa đáng ghét nhưng cũng khó xử khi làm chồng.

– Giải quyết xung đột hợp tình, hợp lý
– Lòng nhân ái đối với con người, tinh thần trách nhiệm của người công dân được đánh thức ở Thơm
– Tình thương yêu của người cán bộ cách mạng, lòng căm thù giết cha và anh. Hãy làm cho Thơm hành động khôn ngoan và cứu hai chiến sĩ

3. Kết luận

– Ở màn IV Vợ người ta của Bắc Sơn, Nguyễn Huy Tưởng đã để nhân vật bộc lộ nỗi lòng của mình trong những tình huống điển hình theo đúng tâm lý.
– Khẳng định sức thuyết phục của sự nghiệp cách mạng

Cảm nhận của em về hồi IV kịch Bắc Sơn của Nguyễn Huy Tưởng- mẫu 1

Chủ đề cách mạng in đậm trong “Kịch Bắc Sơn” của Nguyễn Huy Tưởng. Xung đột kịch thể hiện tập trung trong hồi 4 đã dựng nên một hình tượng bi tráng về người phụ nữ dân tộc Tày, tiêu biểu cho hàng nghìn, hàng vạn quần chúng được giác ngộ trong đấu tranh, trong mất mát đau thương đã đứng hẳn về phía cách mạng.

Ta có thể lấy câu nói này của Thơm để làm nhan đề cho hồi IV kịch “Bắc Sơn”: Tôi chết thì chết, chứ tôi không bảo hại ông đâu”. Sự việc diễn ra, xung đột kịch nổ ra tại nhà vợ chồng Ngọc, có đủ bốn nhân vật : Ngọc, Thơm, Thái, Cửu.

Ngọc dẫn Tây truy đuổi sắp bắt được hai cán bộ cách mạng là anh Cửu và giáo Thái. Bị dồn nguy kịch. Cửu dẫn Thái chạy trốn vào nhà anh Điếc người quen, ai ngờ đó là nhà Ngọc mới tậu được. Cửu rút súng toan bắn Thơm vì anh cho rằng: Vợ Việt gian thì cũng là Việt gian. Nhưng Thái đã giữ tay lại và bảo: “đừng bắn ”, vì anh tin rằng Thơm mang “dòng máu cụ Phương”, đó là dòng máu yêu nước, cách mạng. Khi tiếng chó sủa râm ran, tiếng người chạy rầm rập, Cửu vừa thất vọng vừa hối hận, lo lắng thì Thơm đã nói như thề: “Chết nỗi, hai ông bị chúng nó đuổi phải không? Làm thế nào bây giờ?… Tôi không báo hai ông đâu. Tôi chết thì chết, chứ tôi không báo hai ông đâu Ngọc dẫn Tây đi khám nhà bà Lục, nhà bác Chui. Tiếng chân đi, tiếng gậy lộc cộc càng gần . Thái và Cửu định chạy ra thì Thơm đã ngăn lại, đẩy hai cán bộ vào buồng và nói: “ có lối thông ra ngoài đấy, khép cửa buồng lại”.

Tình huống này đầy kịch tính, căng thẳng, hồi hộp. Vợ Việt gian đã che giấu,  bảo vệ cán bộ cách mạng. Thơm đã đứng hẳn về phía cách mạng. Đó là sự thật để thấy được tấm lòng của nhân dân đối với cách mạng.

Bình diện thứ hai là xung đột giữa Thơm và Ngọc. Ngọc mỗi ngày một lộ nguyên bản là một con chó săn đắc lực cho bọn Tây. Đêm nào hắn cũng đi suốt đêm, tay cầm đèn pin và gậy gộc để lùng bắt cán bộ. Lời đồn đến tai Thơm: “anh thằng Sáng dắt Tây vào Linh Vũ Lăng Ngọc có nhiều tiền. Hắn mơ cái hàm cửu phẩm. Ông Thái đối với Thơm là một người rất tốt: “bỏ cả cửa nhà để làm cách mạng ”, “cả vùng này, có ai ghét ông ấy.

Trái lại. lúc thì Ngọc bịa đặt vu khống ông Thái là mật thám cho Tây đấy ”, lúc thì lại bảo anh Cửu và ông Thái là “hai cái thằng tướng cướp… Bắt được hai thằng ấy thì cũng được vài ngàn đồng .. Hắn đi suốt đêm, hắn đi lùng sục bắt ông Thái, bắt anh Cửu nộp cho Tây là để đựơc thưởng nhiều tiền mà mua nhà, mà tậu mấy mẫu ruộng nữa, mà chạy cái hàm cửu phẩm, mà ăn khao một chuyến “ ấy thể mới thích”!.

Trong lúc ông Thái, anh Cửu đang trốn trong buồng nhà Thơm thì ở dưới chân cầu thang lại có lí trưởng, bọn tay sai, bọn lính Tây đang lùng sục, đang chờ Ngọc. Ngọc đi đi về về. Hắn cứ ngồi nán lại mải nói với Thơm đủ chuyện, hắn đếm tiền, hay tính toán, hắn cười, ngắm vợ. Có lúc nó thốt lên:  “Chắc là nó còn ở đấy,… nhất định là nó còn ở đấy!… Thơm nhìn trộm chồng, vô cùng sốt ruột nhưng chị đã khéo dấu kín tâm trạng lo lắng của mình. Thơm ăn nói nhẹ nhàng, tình cảm lúc thì nhắc chồng: “Mai thà ở nhà mà ngủ cho nó lại sức”, lúc thì giục giã: “Thế nào có đi không? Lúc Ngọc nghe tiếng quan gọi, chạy ra khỏi nhà thì Thơm thở dài, khoan khoái nhìn theo phía Ngọc ra, mỉm cười, thầm nghĩ: “May thế!”. Đúng là Thơm đóng kịch giỏi, đã qua mắt được tên Việt gian, mà tên Việt gian ấy lại là chồng mình. Nguyễn Huy Tưởng đã thể hiện một tính cách tinh tế tâm trạng nhân vật Thơm đầy tính kịch – tính kịch của một tâm trạng bi kịch.

Nhân vật Thơm là một hình tượng bi tráng về người phụ nữ Tầy hơn 60 năm về trước. Vượt qua mọi cảnh ngộ đau thương, Thơm đã đến với cách mạng, sẵn sàng xả thân vì cách mạng. Tinh thần của các chiến sĩ trong cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn đời đời bất tử. Hình tượng nhân vật Thơm trong kịch “Bắc Sơn ” vô cùng chói lọi, một thành công đặc sắc của Nguyễn Huy Tưởng khi viết về cách mạng và người phụ nữ Việt Nam.

Cũng cần nhắc lại, nghe lại lời của Thơm vạch mặt Ngọc trước khi chị bị tên Việt gian này bắn:

… “Thôi, đến lúc này tôi cũng chẳng cần úp mở làm gì nữa. Tôi biết anh lắm rồi. Tôi biết anh từ khi em tôi chết, chú tôi chết, từ hôm mé lởi dà người. Anh giấu ai, chứ giấu tôi thế nào được? Ba tháng nay, tôi ăn chung, ở chung với anh, tôi khổ sở biết là chừng nào! Anh giết chú tôi, anh giết em tôi, anh làm tan cửa nát nhà tôi, anh làm hại bao nhiêu người, anh tưởng tôi không biết nhục à? Vợ một thằng chó săn ! (…) Tôi đố anh phá nổi quân du kích, tôi thách thằng Tây phá nổi quân du kích! Mở mắt ra: Nó sai như con chó, nó khinh như con chó, mà không biết đời à?… Các ông đồng chí đâu! Bắt lấy nó! Nó đây rồi! Bắt cả tôi nữa, mà báo thù cho các đồng chí Bắc Sơn. Nó đây rồi, đừng thương nó! ”

Cảm nhận của em về hồi IV kịch Bắc Sơn của Nguyễn Huy Tưởng- mẫu 2

Nguyễn Huy Tưởng (1912 – 1960) quê ở Dục Tú, Từ Sơn, Bắc Ninh, nay thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội. Ông là một gương mặt tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại. Cảm hứng lịch sử, cảm hứng cách mạng in đậm trong các tiểu thuyết và vở kịch của ông. Về tiểu thuyết có: Lễ hội Long Trì, Công chúa An Tư, Sống mãi với kinh đô, Chuyện anh lực,… Về tuồng có: Vũ Như Tô, Cột đồng Mã Viện, Bắc Sơn, Những người ở lại. . .. Về truyện viết cho thiếu nhi: An Dương Vương xây thành Ốc, Lá cờ thêu sáu chữ vàng, Kể chuyện Quang Trung …

Nguyễn Huy Tưởng viết vở Bắc Sơn vào cuối năm 1945 – đầu năm 1946. Vở kịch được công diễn lần đầu tiên vào đêm 6/4/1946 tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Bắc Sơn thuộc tỉnh Lạng Sơn. Cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn nổ ra vào cuối năm 1940, đầu năm 1941 là một trang vẻ vang trong lịch sử của dân tộc ta và của Đảng ta. Vở kịch của Nguyễn Huy Tưởng đã nói về cuộc khởi nghĩa này.

Tuồng Bắc Sơn có năm màn. Nó có thể được tóm tắt như sau:

Ở Vũ Lăng nổ ra cuộc khởi nghĩa. Nhiều quan lại Tây bị bắt và bị giết. Người dân nô nức đi họp, đem bò, lợn, gạo ủng hộ bộ đội cách mạng. Anh Phương, con trai ông Sang nhiệt tình hưởng ứng. Bà Phương, con gái bà Thơm và cháu Nho Ngọc (chú rể) sợ hãi, lưỡng lự, lảng tránh. Sheep, một nông dân 24 tuổi, người Tày đã trở thành nòng cốt của phong trào.

Sau đó, cấp trên cử Thái sư Vũ Lăng lãnh đạo. Những hiện tượng lệch lạc về quân sự, chính trị và tổ chức được chấn chỉnh để khuấy động phong trào.

Ngọc là người Việt Nam bị bắt, sắp bị xử tử, khi bà Phương “nói khó về Cám”, nể tình dì ruột nên đã tha cho! Ngọc dẫn Tây đi đàn áp cuộc khởi nghĩa. Nhiều người bị bắt và bị giết một cách dã man. Kẻ thù bị bắn vào buổi sáng. Bác Phương bị trúng đạn của địch và hy sinh. Bà nội Phương sợ quá, bỏ chạy về nhà.

Ngọc được thưởng nhiều tiền, may quần áo mua vàng cho vợ. Anh dẫn Tây truy lùng cán bộ, bắt anh Thái và anh Cửu. Anh ấy đã đi suốt đêm. Ông được cho nhiều bạc để mua một căn nhà mới, vài sào đất, ước mơ chín sản vật, ăn nên làm ra. Nửa đêm, Ngọc, trưởng, quan, Tây đuổi theo ông Thái và ông Cửu, hai người chạy đến nhà Ngọc. Thơm đã giấu hai cán bộ cách mạng trong phòng và được họ giải cứu. Khâu khẩu súng lục mà Phương để lại được Thơm đưa cho Thái.

Quân nổi dậy rút vào rừng. Biết ngày mai Ngọc sẽ dẫn Tây tấn công, nửa đêm Thơm vượt rừng xuống căn cứ để tiếp tế muối, chăn và thông báo cho các đồng chí cách mạng kịp thời ứng phó. Thơm quay lại gặp Ngọc thì bị bắn trọng thương. Còn Ngọc bị trúng đạn của cán bộ và tử vong. Cuộc bao vây của Tây thất bại, quân cách mạng thu được nhiều súng. Thái và Cửu cứu Thơm. Trong trạng thái mê sảng, cô ta nói: “Chúng ta đã bắt được Trương Vũ Lăng một lần nữa. Nhanh lên nào các vị! Các ngươi cố gắng nhớ lại! Nhanh lên! Đó là cờ của chúng ta sao? Không sao đâu!”. Trong khi đó, tiếng hát của những người du kích lại vang dội, hùng tráng, vang dội …

Bắc Sơn là vở kịch truyền miệng đầu tiên thể hiện thành công đề tài cách mạng. Nó ca ngợi tinh thần chiến đấu và sự lãnh đạo của các cán bộ cách mạng, thể hiện lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu sục sôi của nhân dân. về phía cách mạng của phụ nữ, của quần chúng nhân dân. Đồng thời, vở tuồng Bắc Sơn căm thù đã vạch trần tội ác vô cùng man rợ của thực dân Pháp, vạch mặt và lên án bọn Việt gian bán nước cầu vinh. Cảm nhận về màn IV của vở tuồng Bắc Sơn.

Ta có thể lấy câu nói này của Thơm làm tiêu đề cho tiết mục thứ 4 của vở tuồng Bắc Sơn “Có chết tôi cũng chết chứ không nói với hai người”. Sự việc diễn ra tại nhà vợ chồng Ngọc, với 4 nhân vật Ngọc, Thơm, Thái, Cửu.

Ngọc dẫn Tây truy đuổi bắt được hai cán bộ cách mạng là ông Cửu và thầy Thái. Bị dồn vào tình thế nguy cấp, Cửu dẫn Thái bỏ chạy vào nhà Điếc của một người quen, ai ngờ đó là nhà của Ngọc mới mua được. Cửu rút súng định bắn Thơm vì cho rằng vợ Việt lừa dối cũng là lừa Việt. Nhưng Thái đã nắm tay anh ta và nói: “đừng bắn”, vì anh ta tin rằng Thơm có “máu của Phương”, là máu yêu nước và cách mạng. Khi chó sủa và người chạy, anh Cửu vừa thất vọng, vừa tiếc nuối, vừa lo lắng. Thơm nói: “Chết tiệt, hai đứa bị chúng nó đuổi rồi phải không? Làm sao bây giờ? … Tao không nói cho hai đứa biết. Có chết tao cũng không nói cho hai mày biết”. Ngọc đưa Tây đến thăm nhà bà Lực và nhà bác Chòi. Tiếng bước chân, tiếng làm rượu ngày càng gần. Thái và Cửu định chạy ra ngoài thì Thơm ngăn lại, đẩy hai cán bộ vào phòng và nói: “Ở đây có lối thoát, đóng cửa phòng lại”.

Tình huống này đầy kịch tính, căng thẳng, hồi hộp. Vợ Việt gian dối đã che giấu, che chở cho cán bộ cách mạng. Thơm đứng về phía cách mạng. Đó là chân lý thể hiện tấm lòng của nhân dân đối với cách mạng.

Khía cạnh thứ hai là mâu thuẫn giữa Thơm và Ngọc. Ngọc ngày nào lộ nguyên hình là giống chó săn đắc lực của dân miền Tây. Hàng đêm, ông đi bộ suốt đêm, tay cầm đèn pin, gậy gộc để tìm kiếm cán bộ. Lời đồn đến tai Thơm: “Anh của Sâm dẫn Tây đánh Vũ Lăng”. Ngọc có rất nhiều tiền. Anh mơ về một hàm cao quý. Anh than thở với chính mình: “Mình chỉ là đen đủi, không có danh phận gì, trong thôn kém cỏi quá!”. Ông Thái đối với bà Thơm là người rất tốt: “bỏ cả nhà đi làm cách mạng, cả vùng này không ai ghét ông!”. Ngược lại, có lúc Ngọc bịa đặt vu khống ông Thái là: “đây là mật vụ cho Tây”, có lúc lại cho rằng ông Cửu và ông Thái là “hai tướng cướp… Nếu bắt được. chúng nó cũng được. vài ngàn đồng ” … Nó đi suốt đêm, nó truy lùng ông Thái, bắt ông Cửu phải giao cho Tây lấy nhiều tiền mua nhà, mua thêm ít. những mẫu ruộng, và điều hành hàm chín sản phẩm., nhưng hãy ăn một chuyến đi “tùy thích” !.

Trong lúc ông Thái và ông Cửu trốn trong phòng Thơm thì dưới chân cầu thang là tên lý trưởng, tay sai của hắn và bọn lính Tây đang truy lùng, chờ Ngọc về nhà. Anh chỉ nán lại nói với Thơm đủ thứ chuyện, tính tiền, hay tính toán, anh cười, nhìn vợ. Có lúc nó kêu lên: “Nó phải ở đó, … nó phải ở đó! …”. Thơm nhìn trộm chồng, vô cùng sốt ruột nhưng cô khéo léo giấu đi sự lo lắng. Thơm, nói năng nhỏ nhẹ, tình cảm, đôi khi nhắc chồng: “Mai anh ở nhà ngủ đi cho nó lấy lại sức”, có lúc lại giục: “Sao đi được?”. Khi Ngọc nghe quan gọi và chạy ra khỏi nhà, Thơm thở dài, vui vẻ nhìn theo hướng của Ngọc, mỉm cười và thầm nghĩ: “May quá!”. Đúng là Thơm diễn giỏi đã lọt vào mắt xanh của kẻ lừa đảo Việt, nhưng tên Việt giả đó lại là chồng của cô. Nguyễn Huy Tưởng đã thể hiện một cách tinh tế tính cách, diễn biến tâm trạng của nhân vật Thơm đầy kịch tính – vở kịch của một tâm trạng đầy bi kịch.

Nhân vật Thơm là hình ảnh bi tráng của người phụ nữ dân tộc Tày cách đây hơn 60 năm. Vượt qua mọi hoàn cảnh đau thương, Thơm đến với cách mạng, sẵn sàng hy sinh thân mình cho cách mạng. Tinh thần của các chiến sĩ trong cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn là đời đời bất diệt. Hình tượng nhân vật Thơm trong vở tuồng Bắc Sơn vô cùng rực rỡ, là một thành công đáng kể của Nguyễn Huy Tưởng khi viết về cách mạng và phụ nữ Việt Nam.

Cũng cần nhắc lại, hãy nghe những lời của Thơm vạch mặt Ngọc trước khi bị kẻ gian Việt Nam này bắn:

“Thôi, đến lúc này thì em không cần giấu diếm nữa. Em biết anh rồi. Anh biết em từ khi anh trai em mất, bác em mất, em như phát điên từ hôm qua. Anh giấu ai đó, không phải em.” như vậy đó. Ba tháng trước, tôi ăn ở với anh ta, sống với anh ta, tôi khổ sở biết bao! Anh giết chú tôi, anh giết anh tôi, anh phá cửa nhà tôi, anh hại bao nhiêu người rồi, anh có nghĩ thế không? Tao không hổ là vợ thằng chó săn! (…) Tao dám mày đánh du kích, tao dám Tây hạ du kích Mở mắt: Láo như chó, khinh như chó, nhưng không biết tính mạng? … Các đồng chí ở đâu! Bắt lấy! Đây rồi! Bắt tôi luôn, báo thù cho đồng chí Bắc Sơn. Nó ở đây, đừng yêu nó. “

Kết luận

Hy vọng với các giải đáp trên thì mong là quý độc giả đã biết được cách “nêu Cảm nhận của em về hồi IV kịch Bắc Sơn của Nguyễn Huy Tưởng” chuẩn và chính xác nhất hiện nay. Các thông tin trên được admin cập nhật cũng như thu thập thông tin từ nhiều nguồn chuẩn xác, hy vọng các bạn sẽ thích và ủng hộ cho Chamhocbai.com.

Bài viết đã được cập nhật mới nhất vào 05/2024!